Chùm thơ 1-2-3 Bùi Kim Anh: Có những hồi ức đáng để cả đời này hoài niệm

Đừng giận ta Hà Nội ơi đêm lạnh// Tiếng người bán ngô luộc lang thang/ trai gái yêu đương đã rời quán hàng/ Có những hồi ức đáng để cả đời này hoài niệm/ đằng đẵng thời gian vơi đi bao tiếc nuối/ ta đếm tới ba rồi buông tay”. Hoài niệm, tiếc nuối và buông tay nhưng Hà Nội trong tâm cảm của nhà thơ Bùi Kim Anh vẫn cứ day dứt, với chính bà và trong lòng người đọc. Những câu thơ buồn và đẹp như “mặc riêng Hà Nội lối xưa”. Với chùm thơ 1-2-3 đầu tiên, nhà thơ kỳ cựu Bùi Kim Anh còn “bật mí” câu chuyện thi ca xúc động không chỉ riêng bà: “Tôi là miếng cắt non từ mẹ// Sinh mệnh nhỏ nhoi thuộc về tôi từ đấy/ định hình/ Vẽ một cung đường mẹ uốn tôi/ lưu nét cô đơn của mẹ/ tôi hồn nhiên làm thơ”…

Nhà thơ Bùi Kim Anh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Mà ta có trốn tránh nhau đâu

 

Thu tự nhiên với tất cả

mặc riêng Hà Nội lối xưa

 

Nơi ta thu ngự trị quá lâu

nơi ta chập chững bước đông

mùa thản nhiên sang không cần gõ cửa

 

Dịch bệnh đêm qua lùa đến

 

Một nhà trong ngõ bị chăng dây

những căn nhà đóng cửa

 

Tôi ở cạnh nhà bị chăng dây ngăn cách

mỗi ngày trong căn phòng yên lặng

mùa đông ngấm từng cơn lạnh …

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

Đừng giận ta Hà Nội ơi đêm lạnh

 

Tiếng người bán ngô luộc lang thang

trai gái yêu đương đã rời quán hàng

 

Có những hồi ức đáng để cả đời này hoài niệm

đằng đẵng thời gian vơi đi bao tiếc nuối

ta đếm tới ba rồi buông tay

 

Câu hát cũ khuất lần ánh trăng

 

Vừa như một giấc mơ thức dậy

trườn vào ban mai

 

Những vì sao quen thức thâu đêm

bới lộn thời gian tìm kiếm

ta tìm ta mới thấy bóng ta

 

Tôi là miếng cắt non từ mẹ

 

Sinh mệnh nhỏ nhoi thuộc về tôi từ đấy

định hình

 

Vẽ một cung đường mẹ uốn tôi

lưu nét cô đơn của mẹ

tôi hồn nhiên làm thơ

 

BÙI KIM ANH (HÀ NỘI)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *