Chùm thơ 1-2-3 Đoàn Hạnh: Sáng muôn đời nưng nức miền sắc hương

Rực rỡ nữ hoàng bóng đêm// Trắng trong đến vô ngần/ Tận hiến chỉ một lần duy nhất// Dâng cho đời tất thảy luyến vương/ Không có nắng đâu phải không màu nắng/ Sáng muôn đời nưng nức miền sắc hương.

Nhà thơ Đoàn Hạnh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Bình minh nở nụ cười lóng lánh

 

Sưởi ấm làng quê, chúm chím môi hôn

Xóm thôn khoác màu áo mới

 

Dậy vị ấm no

Tháng ngày cũ ngủ miền quá vãng

Kí ức xưa nuôi dưỡng tâm hồn.

 

Chiếc áo quyện mùi mưa nắng

 

Đôi vai gánh ước mơ con

Mẹ gieo hạt giống trên cánh đồng tri thức

 

Mong mùa con mãi mãi xanh tươi

Chiếc áo một đời tần tảo

Ấm tình yêu thương năm tháng vẹn tròn.

 

Giữa mướt xanh núi rừng Tây Bắc

 

Thăm thẳm vực sâu

Cheo leo vách đá

 

Bạch Long uốn mình vươn tầm thế giới

Hiệu ứng 9D kì vĩ non cao

Tôi hạnh phúc bước trên cầu lâng lâng tình yêu Tổ quốc.

Rực rỡ nữ hoàng bóng đêm         

 

Trắng trong đến vô ngần

Tận hiến chỉ một lần duy nhất

 

Dâng cho đời tất thảy luyến vương

Không có nắng đâu phải không màu nắng

Sáng muôn đời nưng nức miền sắc hương.

 

Gương mặt xóm mịn màng da phấn

 

Cài chiếc nơ xinh duyên dáng tình quê

Hương lúa chín thơm mùi thiếu nữ

 

Những ngôi nhà biết hát

Mỗi sớm chiều rộn khúc ca xuân

Quê hương náo nức trên đường đổi mới.

 

Sân trường trải nắng tinh khôi

 

Hồn nhiên nụ cười áo trắng

Con thuyền lớn chở bao khát vọng

 

Ươm mầm xanh, vun mỗi cuộc đời

Giữa mênh mông biển vàng con chữ

Màu phù sa tri thức vươn cao.

 

Bạt ngàn, vi vút thông reo

 

Mơn man những làn sương mỏng

Se se lạnh, ngọt thơm hoa cỏ

 

Tôi thả hồn mình giữa xanh biếc cao nguyên

Về Bản Áng – Mộc Châu

Bình yên níu bước chân người lữ thứ.

 

ĐOÀN HẠNH (THÁI NGUYÊN)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *