Chùm thơ 1-2-3 Huỳnh Thị Quỳnh Nga: Nhánh cỏ xanh bên mộ gió

 “Tháng bảy những bông hoa rợp hương/ Chỉ có mỗi linh hồn đi lạc// Không nhớ nổi quê nhà/ Theo khói xưa mà về/ Đứng tần ngần gọi mẹ!” Với người phương Đông tháng bảy âm lịch có rất nhiều ý nghĩa, tháng của nghĩa tình hiếu thảo, tháng hướng về những “linh hồn đi lạc” nơi chân trời góc bể. Trong chùm thơ 1-2-3 đầu tiên, nhà thơ Huỳnh Thị Quỳnh Nga từ Tiền Giang còn sẻ chia những thổn thức từ ký ức phức hợp hiện sinh “Một vết chàm quá khứ/ Đổ loang vết thời gian/ Chín trong chiều ráng đỏ”…

Nhà thơ Huỳnh Thị Quỳnh Nga

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Tôi không yêu nữa đâu

 

Biết em là loài cỏ xước

Cứ lặng yên chạm vào thịt da tôi rồi ra đi

 

Và gió cũng không nói được với em điều  gì

Chỉ có mùa thu vàng thổn thức

Ngủ lại trên vòm ngực tôi đêm qua!

 

Mùa hạ đỏ vết môi

 

Từ nụ cười em mang qua tôi

Còn thơm trên gió cũ

 

Chiếc giường trống phảng phất mùi hương

Tôi nhặt sợi tóc ướt

Em để lại hôm qua

Nhánh cỏ xanh bên mộ gió

 

Tháng bảy những bông hoa rợp hương

Chỉ có mỗi linh hồn đi lạc

 

Không nhớ nổi quê nhà

Theo khói xưa mà về

Đứng tần ngần gọi mẹ!

 

Thành phố côi cút một làn hương

 

Ngày rong rêu vàng vách tường đã cũ

Ngỡ xưa về khảm lên phố

 

Một vết chàm quá khứ

Đổ loang vết thời gian

Chín trong chiều ráng đỏ

 

Đừng bay theo gió

 

Cứ để mầm thời gian tự tách vỏ

Thổn thức từng vết đau cựa mình

 

Một ngày sẽ lớn lên như đứa trẻ

Trong khôi nguyên màu đất

Biếc xanh

 

HUỲNH THỊ QUỲNH NGA (TIỀN GIANG)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *