Chùm thơ 1-2-3 Võ Văn Trường: Những nẻo về cũng có nghĩa phùng xuân

Xuân ríu rít lộc non chồi biếc// Có tiếng chim di trú đã trở về/ Vượt thoát khổ đau… mang về niềm hy vọng// Những ban mai đi trên đôi chân chiều muộn/ Những nẻo về cũng có nghĩa phùng xuân/ Mùa khởi đầu tiên để nhớ về tuổi trẻ…

Nhà thơ Võ Văn Trường

 

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ.

Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Nhớ mùa xuân nơi Vị Xuyên, Đồng Đăng, Phong Thổ

 

Có hồn nến linh thiêng truyền lửa ngàn đời

Tổ quốc gọi máu xương nào sá kể

 

Trời biên cương cỏ ngắt xanh vững chãi

Vẽ dáng hình đất nước trước phong ba

Là đá hoa cương là trái tim người lính…

 

Có vẫn non xanh mặc nhiên mùa xuân chín

 

Nắng mọng giọt sương da thịt phía… chân trời

Bốn mươi lăm năm chợt sáng nay bừng thức

 

Mỗi ngày mặt trời soi sáng mỗi khác hơn

Có đám mây thành ráng chiều sắc đỏ

Nhưng lịch sử thì đâu thể như nước chảy chân cầu.

Tranh của họa sĩ Như Bình

Xuân ríu rít lộc non chồi biếc

 

Có tiếng chim di trú đã trở về

Vượt thoát khổ đau… mang về niềm hy vọng

 

Những ban mai đi trên đôi chân chiều muộn

Những nẻo về cũng có nghĩa phùng xuân

Mùa khởi đầu tiên để nhớ về tuổi trẻ…

 

Nghe tiếng mưa trăng non giục màu hoa tím

 

Vành vạnh đêm chiếc bánh đa vừng

Ai cắn vào tháng giêng nà nõn

 

Khờ khạo ngày xưa, áo khăn lỡ hẹn

Một miền chờ màu chiều biên giới

Khi người con gái trót vay năm tháng… chiến trường

 

Trái tim đâu chần chừ nhịp đập

 

Sống là biết cho đi dù rưng rưng cháy đỏ

Ngập trời hoa gạo chốn biên cương

 

Là xứ sở có dòng sông chảy ngược

Kỳ Cùng câu lượn với sương khuya

Nhớ thương ơi chiếc bàn thờ Tổ quốc

 

VÕ VĂN TRƯỜNG (QUẢNG NAM)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *