Chùm thơ Vũ Hà: Bả hư vinh là con sóng đời nghiệt ngã

Mẹ ngồi bên thềm đợi con// Bả hư vinh là con sóng đời nghiệt ngã/ Con say mê để nó cuốn trôi chưa thấy điểm dừng// Mùa xuân gõ cửa/ Con mải miết hứa hẹn ngày về/ Tuổi mẹ dày thêm nhìn sự đời như dòng nước chảy.

Nhà thơ trẻ Vũ Hà

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Tại sao tử tế lại bị hoài nghi?

 

Vầng trăng kia có khi đầy khi khuyết

Cô đơn treo lửng lơ trên vòm trời trong vắt.

 

Em vẫn hừng hực niềm tin đi tìm chân lí

Gọi tên tình yêu lí tưởng lương tâm

Nhưng trước đông đảo dối gian, tử tế hóa lạc loài!

 

Ánh mắt vô hồn nhìn thẳng vào anh

 

Dấu hỏi như cái mắc áo bị gió đung đưa muốn đứt

Thanh âm tắt nơi đáy mắt

 

Vô tình rơi tõm thinh không

Anh ngạc nhiên nghe tim mình đau nhói

Đông lạnh lẽo cô đặc nỗi buồn như hóa đá.

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

Nếu ngày mai mùa yêu quay trở lại

 

Bàn tay gầy thương nhớ một bàn tay

Thiếu hơi ấm run run trong chiều lạnh

 

Hoa đào lén khoe vài bông hồng thắm

Em soi gương tô lại nét xuân xanh

Tim xao động đón ngày mới hạnh phúc nảy mầm hi vọng.

 

Con nắt nót viết nguyện ước gửi đi

 

Ông già Noel cưỡi tuần lộc vội vã xuất hành

Túi quà mang cả bầu trời tuổi thơ tin vào huyền diệu

 

Tấm áo choàng ủ ấm cả mùa đông

Màu bông tuyết đậu trên môi ông nở nụ cười phúc hậu

Con đón phép nhiệm màu tin cổ tích ngày xưa.

 

Mẹ ngồi bên thềm đợi con 

 

Bả hư vinh là con sóng đời nghiệt ngã

Con say mê để nó cuốn trôi chưa thấy điểm dừng

 

Mùa xuân gõ cửa

Con mải miết hứa hẹn ngày về

Tuổi mẹ dày thêm nhìn sự đời như dòng nước chảy.

 

VŨ HÀ (BUÔN HỒ – ĐẮK LẮK)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *