Thơ 1-2-3 của Ben Oh: Ta trả về không không lại có

Cát bụi khi ta không nhìn thấy// Ta là ta không biết có phải ta/ Lỡ bước qua sông há miệng// Ta trả về không không lại có/ Thân xác này rồi chỉ biến ra tro/ Lẽ vô thường trong cõi người ta

Nhà thơ Ben Oh – Hồ Bê

 

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ.

Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Nhớ đồi sắn nương khoai đi cùng năm tháng

 

Thắm thoát gần năm mươi năm rồi nhỉ

Khi bình minh lăn mình trở giấc

 

Để băng đồi giấc ngủ chiêm bao

Những thác ghềnh thương đời một thuở

Gắng sức mình vượt khỏi thời gian

 

Dù là khó trong muôn vàn gian khó

 

Cha vác cuốc ra đồng mỗi sớm

Mẹ ngồi chặt hom sắn qua đêm

 

Giọt giọt mồ hôi tuôn dài năm tháng

Cho đàn con ngày mỗi lớn mỗi khôn

Bờ giậu xưa hàng cau hoa vẫn trắng

Những năm tháng buồn khôn tả

 

Em ơi! Dòng sông nào không nhớ mạch nguồn

Chim lạc bầy con kêu nhau về tổ

 

Người với người dù xa đường cách trở

Vẫn nhớ nhau lúc trái gió trở trời

Mai về đi em lẽ vô thường năm tháng buồn vơi

 

Nhớ mẹ con biết nói gì đây

 

Là tiếng khóc trong bầu sữa mẹ

Tiếng à ơi… trong con suốt cả cuộc đời

 

Mẹ ơi! Con âm thầm gọi mẹ

Tuổi xế chiều mẹ bỏ con đi

Lỗi tại con khi biết mình đã muộn

 

Lay lòng thế gian để quên đi sầu đau

 

Chiếc lá rụng bên dòng sông

Đánh thức khi gió về gợn sóng

 

Tiếng kêu trong kệ tủ đầy kinh

Ta phủi bỏ nợ trần gian ân oán

 

Để đi về một thế giới vô minh

 

Cát bụi khi ta không nhìn thấy

 

Ta là ta không biết có phải ta

Lỡ bước qua sông há miệng

 

Ta trả về không không lại có

Thân xác này rồi chỉ biến ra tro

Lẽ vô thường trong cõi người ta

 

BEN OH – HỒ BÊ (HOA KỲ)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *