Thơ 1-2-3 Giang Đăng: Tưởng tượng quay vòng – rối – nghẹn chiều em!

Càng với càng xa// Lối về cũng lạ/ Phía ấy không mây sao sắc đỏ loang hồng?// Anh khép cửa vào đông/ Em còn trông mắt phượng/ Tưởng tượng quay vòng – rối – nghẹn chiều em!

Nhà thơ Giang Đăng tên thật Nguyễn Thị Thu Hương, Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội

 

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ.

Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Mẹ vấn hồn quê vào tóc

 

Ru mùa nảy lộc trên môi

Tháng Tư mù giời mưa móc

 

Chuông ngân khúc tạ ơn đời

Gió mang tình quê vào phố

Thơm ngân từng phím tơ trời.

 

Trả cho anh nỗi niềm non trẻ

 

Anh trả em dáng vẻ thanh xuân?

Thời gian quay lại một lần.

 

Vẫn yêu vẫn tiếc vẫn tình chung chiêng…

Điều ko thể sẽ thành có thể – yêu lại nhau đi!

Biển mặn hơn sóng bớt gầm gào – nụ hôn không tuổi ta trao.

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

Mùa thu thơm ngát

 

Lát cắt vào mây ưng ửng sẹo hồng

Xếp lại những mênh mông

 

Cánh đồng vàng rực

Gió thu náo nức

Khi bông cải cúc vàng khoe cánh mỏng đầu tiên!

 

Lặng

 

Nghe quanh co ta bà

Nỗi người đang cởi mở

 

Gió băng mình vào thung

Chìm vào đêm xa lắc

Tiếng cầu kinh chập chờn.

 

Càng với càng xa

 

Lối về cũng lạ

Phía ấy không mây sao sắc đỏ loang hồng?

 

Anh khép cửa vào đông

Em còn trông mắt phượng

Tưởng tượng quay vòng – rối – nghẹn chiều em!

 

Khát khao, sông tìm ra biển lớn

 

Ồn ào tay nắm tay

Mặn nhạt nếm đủ cháy, bừng trong một phút say…

 

Sông mất mình từ đấy

Biển bất biến gầm gào

Ơi con sông ra biển, tiếng rì rào vỡ tan.

 

GIANG ĐĂNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *