Thơ 1-2-3 Huỳnh Thị Quỳnh Nga: Những ngôi sao thơm hương phố đêm qua

Tôi thèm hơi ấm và những sợi tóc đông đúc/ Tôi thèm nghe những nhộn nhịp cũ// Nghe đôi chân dẫm thơm mùi sỏi non/ Ven giấc mơ/ Thành phố vẫn im lìm từ đêm hôm trước…

Nhà thơ Huỳnh Thị Quỳnh Nga

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Như Adam và Eva

Dắt nhau về phía vườn địa đàng
Hái thơm những trái cấm chín

Và những thần thức cuối cùng
Anh hiện diện trong em…
Mọc lên giấc mơ mềm dấu thánh!

 

Tôi ẩn hiện trong tự truyện của em

Bằng hành trình của đoá hoa forgetmenot
Bằng vết xước của đám mây

Bằng linh cảm mùa thu.
Tím biếc trái tim chiếc bình gốm
Ẩn chứa mặt trời và những tia nhớ đỏ

 

Những ngón tay và bức tranh lập thể

Em vẽ mùa du mục trên thảo nguyên xanh
Cọng gió và đòn bẩy

Bất chợt nâng mùa trái đất
Trôi trong giao diện mặt trời
Cơn thủy triều đỏ trong lòng biển phục sinh

 

Tiếng chuông và chiếc cốc thánh

Em rót vào từng chớp mi xanh
Tôi uống những ảo ảnh trắng

Trên thềm môi vàng
Mưa hạ gục bên đường xám
Thoang thoảng mùi trầm ngải. Tôi nguyện!

Tranh của họa sĩ Nguyễn Quang Thiều

Đôi mắt nép trong hố cỏ

Rụng những đốm nhìn hoài nghi
Cuộc chạy trốn từ giấc mơ đêm trước

Trên bìa rừng những vết trăng trôi
Nghe  khu vườn mùa thạch lam xanh
Tôi hái giấc mơ vừa chín đỏ…

 

Những ngôi sao thơm hương phố đêm qua

Tôi thèm hơi ấm và những sợi tóc đông đúc
Tôi thèm nghe những nhộn nhịp cũ

Nghe đôi chân dẫm thơm mùi sỏi non
Ven giấc mơ
Thành phố vẫn im lìm từ đêm hôm trước…

 

Mùi cỏ và sương sớm

Đọng vào tách trà ban mai
Lắng nghe trong vườn nhà

Gió thơm những chùm trái chín
Em kéo chiếc ghế và vẽ

Mặt trời ấm và những tia nắng mùa xuân!

 

Thắp lên những ngón bình yên

 

Trong tranh tôi và những điều giản dị
Em hãy kể về cành hồng đêm qua

Bằng hương thơm và cỏ ngọt
Ẩn hiện trong câu thơ của em.

Sợi nắng thơm miền gió xanh

 

Sáng nay và những bình thường

Tôi nhìn thấy em cũ
Tôi nghe tiếng em cũ

Trong ngôi nhà cũ này
Cùng giấc mơ bình an của tất cả chúng ta
Đó là tài sản vô giá của tôi sau đại dịch!

 

Ngồi yên nhé

Ru tiếng chim chín mùi mận đỏ
Mùa hạ đi qua kẽ tay

Vết lụa xanh sợi tóc bay.

Đã hong trong vườn cũ
Còn thơm tiếng chim vành khuyên hót!

 

HUỲNH THỊ QUỲNH NGA (TIỀN GIANG)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *