Thơ 1-2-3 Nguyên Đại Duẫn: Tôi gọi mẹ giữa không trung nước mắt lưng tròng

Tôi về quê dâng hương ngày giỗ mẹ// Nấm mồ thơm cỏ mật giắt đầy vành nón/ Con cào cào giã gạo bảng lảng sương chiều// Nhớ bóng mẹ liêu xiêu trên đồng gặt hái/ Đẫm mồ hôi bạc áo nâu sồng/ Tôi gọi mẹ giữa không trung nước mắt lưng tròng!

Nhà thơ Nguyên Đại Duẫn

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ.

Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Tuổi thơ tôi dệt ước mơ bay bổng cánh diều

 

Tiếng ve râm ran, phượng thắp hoa lửa

Chia tay tuổi hồng hướng tương lai những con đường rộng mở

 

Đứa bám ruộng đồng, đứa bác sĩ, giáo viên tôi vào quân ngũ

Cuộc sống mưu sinh có vui buồn sướng khổ

Tôi tìm về ngày xưa ngẩn ngơ đàn cò trắng trên đồng

 

Tôi gặp anh người bạn chân tình

 

Anh bảo tôi khờ dại

Sự chân thật của tôi không bao giờ sửa được

 

Tôi đang soi lại mình xem đúng sai thời cuộc

Nói thật mất lòng; nói dối hay cùng

Vậy tạo hóa sinh ra bản ngã hay Chúa Giêsu???

Khao khát tìm nhau sau mấy mươi năm gặp lại

 

Chúng tôi những người đồng đội ngày ấy Trường Sơn

Dâng hiến thanh xuân xây con đường thắm tình Lào – Việt

 

Kỷ niệm ùa về ai còn ai mất!

Nước mắt lẫn nụ cười rộn ràng câu hò tiếng hát

Sao mãi vắng một người mà bóng hình tôi đang giữ trong tim

 

Tôi kết tuổi thơ bằng chuỗi ngọc hoa xoan

 

Em làm cô dâu tôi thành chú rể

Qua tuổi thơ em theo chồng tôi đi tìm dâu bể

 

Trở về quê sau bao năm mùa hoa xoan vẫn thế

Tìm lại tuổi thơ một mình tôi lặng lẽ

Kết tháng năm thành hoài niệm hoa xoan

 

Tôi về quê dâng hương ngày giỗ mẹ

 

Nấm mồ thơm cỏ mật giắt đầy vành nón

Con cào cào giã gạo bảng lảng sương chiều

 

Nhớ bóng mẹ liêu xiêu trên đồng gặt hái

Đẫm mồ hôi bạc áo nâu sồng

Tôi gọi mẹ giữa không trung nước mắt lưng tròng!

 

 Sáng sớm lên Mường Thanh

 

Đồi A1 – Tôi cùng anh dâng hương liệt sĩ

Tiếng thông reo vi vu như điệu đàn bất tuyệt

 

Những ngôi mộ có tên, chưa có tên thành người đồng đội

Tôi lặng lẽ thắp lên những sợi khói trầm hương

Giữa ngàn tấm bia mộ chưa có tên anh lặng lẽ tìm cha!

 

NGUYÊN ĐẠI DUẪN (QUẢNG BÌNH)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *