Thơ 1-2-3 Nguyễn Đinh Văn Hiếu: Già là tuổi thơ cấp số nhân minh định mà thành

Thế gian sẽ già, anh và em cũng thế// Khi người ta già, xung quanh không là gì cả/ Chỉ có anh, chỉ có em, không còn gì là quan trọng// Bầu trời xanh yên vị/ Mặt đất nâu yên vị/ Già là tuổi thơ cấp số nhân minh định mà thành…  

Nhà thơ Nguyễn Đinh Văn Hiếu ở Trà Vinh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ.

Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Hè phương này, em ở phương nao

 

Em đi bỏ lại sân trường vắng

Sắc phượng hôm nào đã lợt tươi

 

Dẫu biết ghế đá, bằng lăng tím cất đầy hương tóc em

Vết chân em trên luống cỏ giờ thể dục mắc đầy nỗi nhớ

Mà con tim anh vẫn cắc cớ neo em vào một góc yêu…

 

Bàn tay em căng mắt dịu dàng

 

Vầng trăng khuyết được nâng lên đưa vào tầm ngắm

Tay mở rộng cánh cung sáng láng một góc trời

 

Như đôi mắt long lanh em hướng đăm đăm một điểm

Tập trung cả tinh thần trái tim ghim về một phía

Mũi tên và niềm tin lao đi theo đường bay xé không trung.

 

Thế gian sẽ già, anh và em cũng thế

 

Khi người ta già, xung quanh không là gì cả

Chỉ có anh, chỉ có em, không còn gì là quan trọng

 

Bầu trời xanh yên vị

Mặt đất nâu yên vị

Già là tuổi thơ cấp số nhân minh định mà thành…

 

Đứng trước biển nghe gió hát lời yêu

 

Về nhe anh, biển muôn màu xanh thẳm

Giáp tít mù xa trời nước một màu

 

Thêm cánh gió mang điện về muôn ngả

Gió xa khơi thành nguồn năng lượng biển trời

Năng lượng cuộc đời anh có được từ em.

Tranh của Trần Thanh Dũng

Em nhỏ nhoi nào dám đâu trịch thượng

 

Cánh chim vỗ cánh tít mù xa khơi

Đất liền bắt đầu nói lời có cánh

 

Trời vòi vọi xanh lúc trắng muốt lúc lừng khừng trắng xám

Mặt đất bắt đầu nói lời khập khiễng

Sao tự vận vào cái quyền lên giọng, phán xét điêu ngoa?

 

Xuyên qua bóng đêm hằng đêm

 

Còn vệt mờ ký ức thêu dệt không thành

Chờ cơn mưa vỡ vụn loang lổ từng đường nét mảnh

 

Không thể đan kết lại cho ngọn nguồn cơn đau

Dấu chân chồng lấn chồng lấn nhao nhác lao xao

Bóng tôi xuyên qua bóng đêm chính mình cục cựa, thu lu.

 

Hoa khoe sắc mấy lần trong ngày

 

Em bảo những cánh hoa mở đêm, tôi ngờ ngợ

Hoa khoe sắc một thời ngan ngát tim hoa

 

Thì ra những cánh hoa mở đêm đẹp tuyệt một lần

Dưới ánh trăng khuyết loang loáng bàng bạc nhớ

Và tiếng mưa rớt ngoài hiên vọng tới tim anh…

 

Em còn nhớ trò chơi bịt mắt

 

Thuở vô tư hồn nhiên chỉ thích la cà

Một, hai, ba quay mòng thả ra úm ba la

 

Anh vung cây đập khoảng không trước mặt

Em vỗ tay thích thú cười sặc sụa sau lưng

Lớn lên, một ngày, em bịt mắt trái tim anh.

 

Có những điều đang vuột mất nay mai

 

Một mái nhì mái đẩy nam Ai nam Bình

Những liền chị liền anh nhặt khoan quan họ

 

Hò đối đáp trên khoan đò váng mặt sông, trên đồng bát ngát

Điệu Kim Tiền, Phụng Hoàng, Nam Xuân, Xàng Xê, Ngựa Ô Bắc

Đâu còn được các nghệ sĩ ngâm nga trên sân khấu đêm về.

 

Thu đến bên lòng, lá cũng mơ

 

Chẳng cần cơn mưa cuối hè gột rửa dung nhan

Trút bỏ xiêm y oi bức vào một ngày mây biết nhớ

 

Trời tự dưng thẳm cao làm xuyến xao trần thế

Lá tự hiến dâng mình trốn vào thu lãng đãng

Mặc gió quều quào mơn man da thịt, ôm ấp giấc mơ thu.

 

Đồng tiền mốc dại khôn

 

Nhảy điệu slow từng đồng ngàn lẻ trước mặt người nghèo

Chuyển disco triệu đô vô túi bọn quan đàng chi địa

 

Đồng tiền mang dáng dấp quỷ ma

Nhập đồng đạo đức, lương tâm đánh lừa trơ trẽn

Khôn dại nằm mặt nào trên đồng tiền, tờ giấy vô tri!?

 

NGUYỄN ĐINH VĂN HIẾU

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *