Thơ 1-2-3 Nguyễn Đức Bá: Bát nước chè xanh có giọt trăng rơi

Cái nắng nung người chiếc quạt mo hoài niệm// Chõng tre nằm nghe ông kể chuyện/ Bát nước chè xanh có giọt trăng rơi// Đĩa khoai lang, củ môn nằm nghe bà ru cháu/ Bầy muỗi vo ve cái nóng tháng Năm/ Ký ức xưa chợt về chiếc mo nang cháy mãi trong hồn

Nhà thơ Nguyễn Đức Bá

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ.

Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Ải Nam quan nước mắt Nguyễn Trãi hóa thành ngọn sóng

 

Tiễn cha chiều biên cương mây ngàn nhuộm màu tê tái

Nuốt hận vào lòng đêm mài mực làm gươm gió lộng Đại Cáo Bình Ngô

 

Mười năm Chí Linh vua tôi nếm mật nằm gai

Nung nấu căm hờn trả thù cha đền nợ nước

Lệ Chi Viên oan sai sầu tủi hận bậc danh thần

 

Tháng ba về chùm xoan tím rụng bóng chiều mơ

 

Chơi vơi sợi gió gầy tan

Nghiêng mây trôi qua miền nắng cát

 

Nhặt hạt xoan rơi trên đôi mắt u hoài

Rụng vỡ giữa lòng đêm xâu chuỗi

Lạc dấu tím hoang chạm vào vành trăng loang úa giấc mơ hoang

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

Cánh mai vàng xuân tỏa hồn quê lộng gió sắc hương

 

Nụ hôn ngọt mềm đất trời rạo rực vương mơ

Mắt em trôi dòng sông bến mộng gió ru khúc tình ca

 

Tóc mây nghiêng hanh vàng giọt nắng ngẩn ngơ

Chạm phiếm tơ lòng lời ru nồng nàn loang tím vần thơ

Đôi mắt xuân hồng rót tràn ly rượu say đẫm bóng thời gian

 

Phố cổ Hội An lặng trầm bước chân chạm miền ký ức

 

Đêm sông Hoài mênh mang gió hát

Lời ru mắc võng nhánh rêu phong

 

Hoang mơ bóng đèn lồng trăng đêm rụng vỡ

An Hội rặng dừa xanh tóc rũ vai mềm

Chùa Cầu trăm năm lặng lẽ dấu chân

 

Nhánh bằng lăng tím biếc bâng khuâng chiều hoang vỡ

 

Sợi nắng cong vênh miền trăn trở

Vệt nắng loang rơi

 

Hái nhánh hoang vu gói vào mắt chiều giọt buồn trầm tích

Bàn tay em chạm ngọn gió gầy

Chơi vơi hạ vàng rụng tím giấc mơ xa

 

Cái nắng nung người chiếc quạt mo hoài niệm

 

Chõng tre nằm nghe ông kể chuyện

Bát nước chè xanh có giọt trăng rơi

 

Đĩa khoai lang, củ môn nằm nghe bà ru cháu

Bầy muỗi vo ve cái nóng tháng Năm

Ký ức xưa chợt về chiếc mo nang cháy mãi trong hồn

 

NGUYỄN ĐỨC BÁ (QUẢNG NAM)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *