Thơ 1-2-3 Nguyễn Đức Bá: Sông nước bên trời lời ru vọng lại dấu chân trần

Rừng đước trăm tay bám phù sa cực Nam Tổ quốc// Dấu chân lưu dân ngày ấy bây giờ/ Dáng con tàu vươn mình ra biển lớn// Hòn Khoai bao phủ sóng rừng xanh/ Đầm Dơi nghiêng bóng đêm trăng vỡ/ Sông nước bên trời lời ru vọng lại dấu chân trần.

Nhà thơ Nguyễn Đức Bá

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Vọng lại mùa trăng Ghềnh Ráng – Tiên Sa

 

Trăng vàng rụng vỡ biển trôi trên niềm đau buốt giá

Một kiếp người lạc lõng ánh sao rơi

 

Thơ đọng lại trăng biến thành vũng máu*

Giữa sông trăng quằn quại một hình hài

Dòng sông trăng gục chết đêm say vỡ hồn người

—–

(*) Ý thơ Hàn Mặc Tử

 

Ong mang mật ngọt cho đời dẫu đời còn ngang trái

 

Mùa xuân về ngang cửa, hoa nở rộ cuối vườn

Mắt em cười long lanh trong nắng

 

Trái chín bên đời ngọt giấc chiêm bao

Gió mơn man chú chim non tập chuyền khẽ đùa cây lá

Biển động dòng đời còn đó mật ngọt tin yêu.

 

Hồn cha đã hóa mây bay

 

Ba năm cha rời cõi tạm

Sông đời chảy giữa niềm đau

 

Nhớ cha mùa đông thuở ấy. Bàn tay lạnh giá hao gầy

Núi Thái Sơn cao vời vợi nghìn trùng

Con cúi đầu mắt lệ rưng rưng…

Đôi mắt ngác ngơ ngày biển động

 

Dấu chân trên cát sóng xô nghiêng chiều bão tố

Mảnh lưới vá run tay người vợ mắt thấp thỏm ngóng chờ

 

Biển gầm vang. Lồng ngực chực trào văng trái tim đau nhói

Đứa con hỏi mẹ sao chưa thấy cha về

Lửa đốt cháy lòng nỗi lo con thuyền trong giông bão mù khơi

 

Dòng sông chảy ngược Đăk Bla

 

Dải lụa mềm vắt qua con phố

Hoàng hôn buông gió chiều ru nhẹ

 

Mắt em thẳm sâu núi rừng trôi con thuyền độc mộc

Cầu treo Kon Klor nối hai bờ huyền thoại

Say giữa khoảng trời mây nước mênh mang

 

Trống trận mùa xuân Kỷ Dậu* bay lên

 

Cát bụi bên trời vó ngựa. Gươm khua trống giục

Thác đổ cuồn cuộn dòng trôi

 

Thổi bùng ngọn lửa bạt thành đêm Đống Đa, Ngọc Hồi vang vọng

Hồn đất nước dậy sóng trùng khơi bão nổi

Trăm vạn dân quân tướng sĩ một lòng. Hát khúc khải hoàn ca

——–

(*) Vua Quang Trung đại thắng quân Thanh.

 

Rừng đước trăm tay bám phù sa cực Nam Tổ quốc*

 

Dấu chân lưu dân ngày ấy bây giờ

Dáng con tàu vươn mình ra biển lớn

 

Hòn Khoai bao phủ sóng rừng xanh

Đầm Dơi nghiêng bóng đêm trăng vỡ

Sông nước bên trời lời ru vọng lại dấu chân trần.

—–

(*) Cà Mau

NGUYỄN ĐỨC BÁ (QUẢNG NAM)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.