Thơ 1-2-3 Nguyễn Quỳnh Anh: Đất dưỡng người, đất tỏa rạng hồn thơ

Bến Giang Đình còn bao câu chuyện cũ// Dù Người đã xa mấy nhịp thời gian/ Nhịp phách ca trù vang vọng núi Hồng// Câu ví giặm mượt mà theo dòng Lam xuôi về biển/ Đất dưỡng người, đất tỏa rạng hồn thơ/ Đau đớn thay phận đàn bà từng trang Kiều khắc khoải.

Nhà thơ Nguyễn Quỳnh Anh ở Ninh Bình

 

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ.

Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Nắng xế chiều lên núi

 

Bia đá Côn Sơn thời gian mờ nét chữ

Lòng nhẩm lại câu thơ Người viết

 

Non cao non thấp… Cây cứng cây mềm…

Ngót sáu trăm năm Lệ Chi Viên ứa máu

Ngước một khoảng trời vằng vặc sao Khuê.

 

Chợ Khâu Vai một chiều vắng vẻ

 

Những ánh mắt người xuôi ngơ ngác dò tìm

Bao câu chuyện tình buồn của chàng trai cô gái

 

Như hóa áng mây trôi trên đỉnh núi mờ xa

Tiếng khèn xưa còn vọng trong vách núi

Chẳng thể hiểu Khâu Vai những ánh mắt người xuôi.

Tranh của họa sĩ Trần Thắng

Bến Giang Đình còn bao câu chuyện cũ

 

Dù Người đã xa mấy nhịp thời gian

Nhịp phách ca trù vang vọng núi Hồng

 

Câu ví giặm mượt mà theo dòng Lam xuôi về biển

Đất dưỡng người, đất tỏa rạng hồn thơ

Đau đớn thay phận đàn bà từng trang Kiều khắc khoải.

 

Xứ Mường có gì bí ẩn

 

Rừng cây xanh từ thuở nguyên sinh

Cồng chiêng nối nhịp binh boong đập bông bông đập bông bưởi

 

Gọi cánh chim bay bảy núi chín rừng về tổ

Gọi bông lúa vàng ươm trên nương về Mường

Bên bếp lửa bập bùng, rượu cần vít mãi quên say.

 

Từ đỉnh Nghĩa Lĩnh linh thiêng âm vang tiếng trống đồng

 

Hồn núi sông ngàn năm sơ khai nhà nước Văn Lang

Nhắc cháu con lên rừng xuống biển

 

Không quên ngày giỗ Tổ, không quên hai tiếng Đồng bào

Trống đồng gọi mặt trời lên, mưa thuận gió hòa

Bánh chưng bánh dầy thảo thơm con cháu dâng Tiên tổ.

 

NGUYỄN QUỲNH ANH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *