Thơ 1-2-3 Phan Thảo Hạnh: Những mặn mòi đọng lại trên môi

Mùa thu này mời em ở lại thêm// Mặt trời trên đồng lúa êm đềm/  Sương óng ánh vương tóc mềm em gái// Về một lần là em nhớ mãi/ Những mặn mòi đọng lại trên môi / Về một lần chỉ một lần thôi

Nhà thơ Phan Thảo Hạnh

 

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ.

Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Vườn ruộng quê anh

 

Anh mời em về thăm lại quê anh

Đồng ruộng trải dài thâm canh hai vụ

 

Vườn đậu đầy hoa

Vườn cà chớm nụ

Rau quả trái mùa hứa hẹn bội thu

 

Đổi mới từng giờ

 

Về lại quê anh em thấy khác xưa

Đường thảm nhựa một màu đen bóng

 

Hai bên đường ta ly

Trên bờ block dưới cống

Cột đèn phân luồng tín hiệu giao thông

 

Xã thuần nông

 

Thảm bê tông phủ kín nội đồng

Xe máy tay ga ra đồng thăm ruộng

 

Nhà cao tầng

Kín tường cao cổng

Lốp xe hơi xoá vết chân trâu

Bản sắc đậm đà

 

Bóng chuyền hơi từ khắp các xóm

Chằng kể chiều hè nắng sém đen da

 

Chiều ra đồng quần lấm bùn đen

Tối lên đèn váy xoè khiêu vũ

U60 múa dẻo như thiếu nữ

 

Nhà nông bây giờ đã khác xa

 

Cơ giới hoá nên làm thêm nghề phụ

Cốm nếp thơm nấu rượu bánh cà

 

Thu nhập bình quân ngày một cao

Đời sống ấm no

Cuộc sống bây giờ tiến xa năm trước

 

Mùa thu này mời em ở lại thêm

 

Mặt trời trên đồng lúa êm đềm

Sương óng ánh vương tóc mềm em gái

 

Về một lần là em nhớ mãi

Những mặn mòi đọng lại trên môi

Về một lần chỉ một lần thôi

 

Nơi đáng sống và nơi đáng nhớ

 

Không muốn đi

Bởi vì duyên nợ

 

Về một lần để thương để nhớ

Kỷ niệm đong đầy một thuở vị thành niên

Nơi quê nghèo đã từng bước đi lên

 

PHAN THẢO HẠNH

(Viết về xã Hưng Tân xã Anh hùng lực lượng vũ trang và nông thôn mới dẫn đầu của tỉnh Nghệ An)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *