Thơ 1-2-3 Trần Thanh Dũng: Càng buồn lại càng sáng

Nỗi buồn như ngọc// Càng buồn lại càng sáng/ đến độ nỗi buồn không còn là nỗi buồn nữa// Xanh trong như giọt nước mắt/ thản nhiên mùa thu/ ướt cả tuổi đá buồn?

Nhà thơ Trần Thanh Dũng ở Sóc Trăng

 

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ.

Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Buổi sáng đọng lại trên ban công tiếng chuông

 

Con chào mào giũ sạch giấc mơ đêm qua của nước

Trước khi cất tiếng kêu ông mặt trời

 

Hớp một ngụm tàn thu

Hương gió lẻn

Vào trong trí nhớ không mùa?

 

Hòn Sơn trồi lên khỏi biển Kiên Giang

 

Hít thở khí trời, tắm táp phù sa châu thổ

Biển Tây đêm hoang sơ như trăng như sao

 

Em xõa tóc như Bãi Bàng, Bãi Đá

Da thịt ửng lên từ những lòng sông

Dưỡng nuôi miệt đồng mùi hương con gái?

 

Nỗi buồn như ngọc

 

Càng buồn lại càng sáng

đến độ nỗi buồn không còn là nỗi buồn nữa

 

Xanh trong như giọt nước mắt

thản nhiên mùa thu

ướt cả tuổi đá buồn?

Tranh của Trần Thanh Dũng

Nếu căn phòng tràn ngập ánh sáng

 

Bóng tối sẽ lùi xa

đời sống phần nhiều lại không hẳn như vậy

 

Bóng tối và ánh sáng khắc chế nhau

lẩn khuất và tồn tại trong nhau

luôn hiện hữu trong mỗi một cuộc đời?

 

Ngồi phủ phục như quả núi

 

Để nghe máu huyết chảy ràn rụa trong vàm ngực

thắp lên mùa đông đầy tuyết trắng

 

Những nọn nến không sắc màu

cháy âm ỉ dưới tàn tro trong bếp lửa nhà Rông

để cảm nhận từng thớ thịt đại ngàn rung lên bần bật?

 

Xếp bằng như một nhà sư đang thiền

 

Dưới chân núi Chúa bầy nai ngơ ngác

gió tươm mật như thu vừa chín

 

Trong từng mao mạch của đồng bằng

dưỡng chất đêm giãn nở vô chiều kích

cho diệp lục ngày biếc đến bao la?

 

Ngồi vẽ lại con đường trong tưởng tượng

 

Với cách pha màu tùy hứng như một nghệ sỹ đường phố

đôi khi là tiếng chuông gió lước qua

 

Vặn nhỏ hết cỡ cơn mưa xứ nhiệt đới gió mùa

mới nghe hết hợp âm của đất

trong mái lá xóm chài neo mút chỉ cà tha?

 

12.2023

TRẦN THANH DŨNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *