Thơ 1-2-3 về biển của Hạ Như Trần: Ngực căng tràn đẩy sóng

Tôi sinh ra trên một làng chài, từ nhỏ đã gắn liền với biển nên ôm ấp trong mình một tình yêu mãnh liệt dành cho biển. Biển hiện diện trong tiềm thức như một người bạn tri kỷ, luôn đồng hành cùng tôi trên mọi nẻo đường đời.

Nhà thơ trẻ Hạ Như Trần quê ở Phú Yên

Biển còn là nơi ẩn chứa vô vàn điều kỳ diệu. Biển là ngôi nhà của biết bao nhiêu loài sinh vật kỳ lạ, muôn màu muôn vẻ. Biển là nơi lưu giữ những kho báu vô giá mà con người chưa khám phá hết. Biển là nguồn cảm hứng bất tận cho thi ca, nhạc họa và là điểm đến lý tưởng cho những ai muốn tìm kiếm sự bình yên trong tâm hồn.

Đứng trước biển cả bao la, tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé. Biển dạy cho tôi biết thế giới này rộng lớn và còn nhiều điều quyến rũ mà tôi chưa khám phá. Biển cho tôi biết trân trọng cuộc sống và yêu thương mọi người xung quanh. Biển cho tôi biết vượt qua những khó khăn, thử thách để vươn lên trong cuộc sống.

Biển cả – một biểu tượng của sự bao la, hùng vĩ và huyền bí.

 

Những người đàn bà trước biển mỗi bình minh

 

Ngực căng tràn đẩy sóng

Rướn về phía hừng đông chênh chao con thuyền

 

Cả cuộc đời không giây phút bình yên

Những người đàn bà chân trần tảo tần đời rẩu

Đánh quật với sóng, chèo lái bão giông.

 

Con thuyền nhỏ phiêu bồng biển cả

 

Khát khao bờ dẫu bến lạ cũng neo

Hoàng hôn buông cồn cào trong tấc dạ

 

Vui buồn hát giữa bao la

Thấy, thấy hết nơi chân trời cuối hạ

Thuyền nghiêng mình soi bóng sao Hôm.

 

Mỉm cười trước gió phong lưu

 

Đang ngủ vùi trong giấc mơ yêu thương

Gió trào dâng giật mình thức giấc

 

Gói ghém gió phong lưu cất trong lòng thật kỹ

Trộm cướp không tài nào lấy được

Không uy quyền vua quan nào có thể tước đoạt.

 

Trên con thuyền chòng chành xa khơi

 

Đêm chông chênh biển mênh mông

Lòng người đàn bà se lạnh cuộn sóng khát khao

 

Rạo rực nỗi nhớ chồng nén vào giấc chiêm bao

Sợ tiếng thị phi, sợ đời dị nghị,

Mộng mị dụi tắt lửa lòng, đánh bật cô đơn.

Tôi lắng nghe con nước trở mình

 

Ngơ ngác đi qua cánh rừng ngập mặn

Nước đen ngòm cây nghiêng ngả chổng chơ

 

Và tôi băng qua cánh đồng khô hạn

Lật ngửa luống cày ngửi thấy vị muối pha

Ánh mắt cụ già con nước trở mình ngập lũ đón phù sa.

 

Cúc như lòng em mở từng khuy trắng

 

Giấc mơ này tưởng đã tỉnh từ lâu

Mãi vẫn còn trong mơ, nhát nghiêng nhát thẳng

 

Bâng khuâng cúc lòng ngấn nắng

Chập chờn ánh mắt si mê, níu mắt nhau thầm lặng

Cồn cào trong tim lửa bão giông.

 

Biển nuốt bờ nuốt cả tuổi thơ

 

Bãi cát ngày càng ngắn lại, nước biển ào vào nhiều hơn

Biển rượt đuổi và ngư dân tháo chạy

 

Bão ngày càng giận dữ, sóng ngày càng bủa vây

Hàng phi lao chỏng chơ cạnh chân sóng

Bờ kè mọc lên, biển cuộn mình trăn trở lời ru xa xăm.

 

Chuyện gì xảy ra nếu biển không có gió?

 

Gió thổi miên man trên mặt biển tạo sóng

Gió mở các dòng chảy đi khắp đại dương

 

Gió mang ấm lạnh thất thường

Khi dữ dội ngang tàng lúc êm đềm thủ thỉ

Biển sợ gió và muôn đời cần gió như ta cần nhau.

 

Giữa biển khơi tôi ngước nhìn trời đêm tĩnh lặng

 

Vầng trăng dội xuống khoang thuyền sáng tròn vành vạnh

Nàng mây với hình thù kỳ dị, lẳng lơ, chao qua đảo lại

 

Xa xa những vì tinh tú nhấp nháy cầu vai

Ai cũng muốn mình sáng hơn trong mắt chị Hằng

Gió, bỗng cong mình lao vút, Mây tan, Sao ngỡ ngàng mộng mị.

 

Tôi muốn quyện hồn mình vào bước gió sông quê

 

Hoài niệm những mải mê lối hẹn vương màu cỏ úa

Thoảng một mùi hương lúa sững lòng tê dại dại khôn

 

Một lọn gió biển phong phanh sao đã cuỗm mất hồn

Dắt em qua suối qua sông qua dịu vợi bao miền ký ức

Níu tia nắng vàng hừng hực trên cánh đồng mẹ cấy nón mê.

 

HẠ NHƯ TRẦN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *