Chùm thơ 1-2-3 của Bùi Hoàng Linh: Dâng màu sim cho tím vạt áo người

 “Ta trở về trong nỗi nhớ bàn tay/ Những ký ức rêu xanh vừa thức dậy/ Dòng sông lặng lưu hình tà áo cũ”. Trở về giữa tiếc nuối và nhặt lại kỷ niệm trong mơ hồ ký ức rêu xanh của một thời áo tím: “Ga tàu đêm không hứa hẹn người về/ Ta nhặt lại dấu hài trên cỏ biếc/ Dâng màu sim cho tím vạt áo người”, chàng thơ gốc Huế Bùi Hoàng Linh với chùm thơ 1-2-3 đầu tiên mang lại nỗi buồn lãng đãng và quyến rũ, của riêng anh mà cũng nói hộ bao người…

Nhà thơ trẻ Bùi Hoàng Linh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Ta trở về trong nỗi nhớ bàn tay

 

Những ký ức rêu xanh vừa thức dậy

Dòng sông lặng lưu hình tà áo cũ

 

Em qua cầu trong buổi sớm mờ sương

Tóc trắng bởi đã nhớ nhiều kỷ niệm

Đa đoan chi cho thơ cũng ngậm ngùi

 

Nhưng nếu được trở về ngày quá vãng

 

Ta vẫn cầm phong thư tím trao em

Em rồi sẽ có một đời sống khác

 

Dòng sông xanh sẽ chảy phía không anh

Thì thành phố vẫn mưa giăng rêu phủ

Trên đền đài lăng miếu của hoài thương.

Ảnh minh họa

Để có khi xa ngoái vọng cố hương

 

Bên ngực trái sao nghe dường đau nhói

Một vết thương ngọt ngào thời thơ dại

 

Khắc nhẹ thành vết sẹo của đời nhau.

Một cuộc tình tha thiết bỗng chia phôi

Xin đổi lại vần thơ làm điểm tựa.

 

Ngày tháng gọi lời tự tình của đá

 

Mùa rêu xanh cũng úa giấc mơ người

Ta nhặt lấy thời gian trong ngấn lệ

 

Dâng cho người nuối tiếc một cơn mê

Ngày tháng gọi lời tự tình hoang phế

Ngàn cỏ cây trên nấm mộ tình gầy

 

Ta nhặt lấy tiếng dạ thưa một sớm

 

Dâng chiêm bao lẫn một tiếng nói buồn

Ngày tháng gọi lời tự tình đã muộn

 

Ga tàu đêm không hứa hẹn người về

Ta nhặt lại dấu hài trên cỏ biếc

Dâng màu sim cho tím vạt áo người.

 

BÙI HOÀNG LINH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *