Chùm thơ 1-2-3 của Vũ Trần Anh Thư: Không đủ đam mê, can đảm sao truyền giá trị đến muôn sau?

“Gò đất hạt Suffolk suýt chôn vùi nhà khảo cổ Brown/ Trước khi khai quật được con tàu hoàng gia chôn giấu báu vật/ Không đủ đam mê, can đảm sao truyền giá trị đến muôn sau?”. Tìm nguồn cảm hứng từ “khai quật” những tiềm ẩn của di sản lịch sử, văn hóa, thiên nhiên là hướng đi mới đáng quý của thơ 1-2-3 Vũ Trần Anh Thư, dù chị ý thức khiêm cung trước sự mênh mông và mong manh của biển trời sáng tạo: “Những vần thơ chống mắt xuyên đêm gọi nhau vượt sóng/ Miết mải tay chèo bến chữ vẫn mờ xa”.

Nhà thơ Vũ Trần Anh Thư ở Hà Nội

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Vén bức rèm bí mật nghìn năm ở Sutton Hoo

 

Rưng rưng phút giây chạm mộ thuyền vua Anglo-Saxon

Bí ẩn kho tàng dấu tích văn minh tiền trung cổ

 

Gò đất hạt Suffolk suýt chôn vùi nhà khảo cổ Brown

Trước khi khai quật được con tàu hoàng gia chôn giấu báu vật

Không đủ đam mê, can đảm sao truyền giá trị đến muôn sau?

 

Lặng ngắm cổ vật tàu Titanic ở Las Vegas

 

Không chịu ngủ yên dưới lòng biển sâu

Thì thầm câu chuyện ngày đắm tàu định mệnh

 

Có thể chiếc cúc áo này và chiếc nhẫn kim cương kia

Của cặp đôi tay trong tay cho tới khi chìm vào đáy biển

Họ tìm về nhau. Tôi tin cái chết chỉ chia lìa thực thể.

Tranh của họa sĩ Lê Kiệt

Ngoạn mục hoàng hôn Grand Canyon

 

Dòng chảy Colorado nhẫn nại bào mòn cao nguyên

Trầm tích thời gian hiển lộ trác tuyệt đại vực

 

Nắng khảm mật lộng lẫy phiến đá già

Cổ thạch đẫm ráng chiều trầm mình ấp ôm dải ngọc

Cảm tạ ân tình triệu triệu năm ghềnh thác hư hao.

 

Con có biết nước Mỹ bao xa?

 

Với mẹ chiều dài nửa vòng trái đất

Là Nội Bài – Seattle hai sáu giờ thấp thỏm đường bay

 

Quay ngược kim đồng hồ cùng con đón bình minh

Bên này hết ngày dài, bên kia con bắt đầu ngày mới

Khoảng cách khứ hồi nhờ nỗi nhớ truyền tin.

 

Những câu thơ mất ngủ

 

À ơi tôi ngủ chưa tôi

Chừng mưa đã tạnh chừng lời đã mơ

 

Bỏ quên khúc ru rười rượi hương đêm không gian dịu lắng

Những vần thơ chống mắt xuyên đêm gọi nhau vượt sóng

Miết mải tay chèo bến chữ vẫn mờ xa.

 

Nỗi nhớ mọc lan như hoa muống tím bãi dài

 

Phải cách ly thôi

Em biết thế nhưng làm sao có thể

 

Ý nghĩ vượt rào rịn lên bờ cát

Và khi ấy chiều dâng trong mắt biển

Hồi hộp chờ vệt sóng ngấn vào đêm…

 

VŨ TRẦN ANH THƯ

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *