Chùm thơ 1-2-3 Đinh Minh Thành: Dịch bệnh khắp nơi đâu thể bàng quan

 “Ai dám chắc mình sẽ sống đến già// Cây vươn lên tự đến mùa thay lá/ Quy luật sinh tồn muôn thuở tự nhiên// Dịch bệnh khắp nơi đâu thể bàng quan/ Cứ ung dung tự tại với thời gian/ Cây vô tư đến mùa lá úa”.

Đinh Minh Thành hiện là giáo viên Trường tiểu học số 2 Sơn Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình. Với chùm thơ 1-2-3 đầu tiên, anh gửi gắm những nỗi niềm ưu tư sâu lắng về quy luật sinh tồn, tình người, lẽ đời giữa đại dịch…

Nhà giáo Đinh Minh Thành

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Trong cuộc sống cuồn cuộn có những bình yên

 

Hạt giống tâm hồn gieo vào phù sa màu mỡ

Nụ cười rất tươi đôi bờ môi con trẻ.

 

Là bản nhạc không lời trong tim ngân nga

Chỉ nghe và cảm nhận như tiếng của đất trời

Từ một nơi rất xa một mình mình biết.

 

Ai dám chắc mình sẽ sống đến già

 

Cây vươn lên tự đến mùa thay lá

Quy luật sinh tồn muôn thuở tự nhiên

 

Dịch bệnh khắp nơi đâu thể bàng quan

Cứ ung dung tự tại với thời gian

Cây vô tư đến mùa lá úa.

 

Lam lũ một đời vì chồng con

 

Như cánh cò nắng mưa thầm lặng

Chẳng nói chẳng rằng chỉ cắn răng chịu đựng

 

Đôi lúc vợ cười nhưng trong lòng bề bộn

Tiền điện, tiền ga, tiền gạo, tiền rau, thứ nào trả trước.

Vầng trăng đã khuyết lại tròn chồng cố hiểu mà thương.

Bằng lòng với những gì mình có cũng là hạnh phúc

 

Nhưng không có ai tự bằng lòng với mình

Ước muốn vươn lên đến đỉnh tháp của lâu đài hạnh phúc.

 

Hạnh phúc không có đỉnh,

Hạnh phúc chẳng có điểm dừng nghỉ chân.

Cơn xoáy dòng đời cuồn cuộn mà mấy ai tìm thấy.

 

Ân huệ của trời thong dong đám mây bay

 

Chẳng mệt lòng lo toan chuyện đại cuộc

Người ta cầu mong giàu sang, ước phú quý vinh hoa

 

Tôi ước mơ nắng thuận mưa hòa

Cây cối trên đồng nở nụ đơm hoa xanh tốt

Quên hết mọi bon chen tính toán trên đời.

 

Ngủ xoa dịu vết xước của ngày

 

Làm mờ những quầng thâm trán ai nhọc nhằn mỗi sáng

Ngủ quên đi những gì lận đận.

 

Ráng cơn mưa tháng bảy vắt qua chiều

Ngủ ngon nào giấc ngủ thân yêu

Ta mơ thấy những bước mình lẫm chẫm.

 

ĐINH MINH THÀNH (QUẢNG BÌNH)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *