Chùm thơ 1-2-3 Huỳnh Thị Quỳnh Nga: Từng chùm sóng mang ký tự trổ hoa

Thắp lên tay nhánh sông màu xanh// Em có biết ở đó tôi mang mùa buồn như khói/ Một triền mây biếc mộng// Từng chùm sóng mang ký tự trổ hoa/ Lặng lẽ tôi cắm vào lọ nhớ/ Những nụ hồng đã trổ lên đỏ thẳm mặt trời

Nhà thơ Huỳnh Thị Quỳnh Nga

 

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ.

Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Những dấu xưa đẫm mùi hương rạ thơm

 

Ngày em trở về trên dòng sông xanh đó

Nghe áo khăn ai bốn mùa tím cánh bằng lăng

 

Qua nhánh sông khoan nhặt tiếng chèo buông

Đêm như ru trong từng sát na.

Em hát. Mùi tóc khuya bay vào giấc mơ tôi xanh biếc….

 

Thắp lên tay nhánh sông màu xanh

 

Em có biết ở đó tôi mang mùa buồn như khói

Một triền mây biếc mộng

 

Từng chùm sóng mang ký tự trổ hoa

Lặng lẽ tôi cắm vào lọ nhớ

Những nụ hồng đã trổ lên đỏ thẳm mặt trời

Tranh của họa sĩ Anh Đào

“Về nghe Sài Gòn nghe lụa hát”

 

Kìa em, thơm một đóa phương đông”

Tôi mở mùa xuân bằng trang sách

 

Chờ gió từ phương em thơm về

Lòng bỗng an nhiên bao dung lạ

Nhớ nụ cười em Sài Gòn ơi!

 

Những dấu xanh trên phố online…

 

Mỗi ngày chúng ta nhìn thấy nhau

Những thân quen tự nhiên như cuộc sống vốn có

 

Một hôm tôi mở bạn… Tôi không thấy bạn nữa

Bạn đi đã về phía đoàn người hành hương!?

Tôi bật khóc. Bạn đã biến mất cùng những dấu xanh…

 

Sau một ngày

 

Những hạt nước cựa mình thôi thúc sáng

Nằm yên trong vùng yên

 

Vỡ trong tiếng vỡ

Những chiếc cốc pha lê chạm vào nhau

Lạ chưa… Không có tiếng động nào!?

 

Từ trong cỏ khô những tiếng ve chín mùi mận đỏ

 

Mùa hạ đi qua kẽ tay

Vết mi xanh còn lại trên khăn lụa

 

Những tia nắng xanh trong khu vườn cũ

Lắng nghe tiếng chim vành khuyên hót

Mặt trời ru gì phía những đoá huỳnh anh…

 

HUỲNH THỊ QUỲNH NGA (TIỀN GIANG)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *