Chùm thơ 1-2-3 Nguyễn Trọng Lĩnh: Nét vẽ của con ánh lên hơi ấm gia đình

Cầm bút vẽ lên con hỏi cha vẽ gì cha nhỉ/ Thôi! để tự con vẽ hình mẹ hình cha// Vẽ thêm chị Hai, cu Út trong một mái nhà/ Cùng vui vẻ bên mâm cơm chiều đạm bạc/ Khung cảnh ấm nồng hạnh phúc phải không cha!

Nhà thơ trẻ Nguyễn Trọng Lĩnh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Oa… oa… oa… khi ấy tôi làm cha

 

Chín tháng mười ngày thân mẹ hao gầy mang nặng

Cha chăm lo và háo hức đợi chờ

 

Ngày con lọt lòng cả gia đình mừng rỡ

Nước mắt lăn lăn hòa lẫn tiếng vui cười

Tiếng khóc con vang cha được “lên ngôi”!

 

Thấy cuộc đời mình trong đôi mắt của con

 

Đôi mắt của con long lanh như sương cỏ

Mở ra một tâm hồn màu trắng ngần, thánh thiện

 

Nhìn mắt con tôi thấy đời mình hiển hiện

Những thơ bé, những già nua…

Chặng đường này rồi con sẽ phải đi qua!

Nét vẽ của con ánh lên hơi ấm gia đình

 

Cầm bút vẽ lên con hỏi cha vẽ gì cha nhỉ

Thôi! để tự con vẽ hình mẹ hình cha

 

Vẽ thêm chị Hai, cu Út trong một mái nhà

Cùng vui vẻ bên mâm cơm chiều đạm bạc

Khung cảnh ấm nồng hạnh phúc phải không cha!

 

Khi con biết đi xe đạp

 

Ngày đầu tiên con tập đi xe đạp

Tay cuống run, chân cuống run…xe không chạy

 

Những ngày sau con nhích lên từng mét…trầy xước chân tay

Con vẫn kiên trì

Và ngày kia con tự đạp xe đi qua vết sưng nghị lực!

 

Tìm lại cánh diều

 

Tháng sáu rang giòn cọng cỏ

Mặt đất rịn mồ hôi

 

Đứng mơ cánh đồng thắp đầy nắng gió

Tôi lạc tôi trên triền đê

Quơ tay cút bắt tuổi thơ!

 

Miệng đời “cạp đất”

 

Khi oan khiên biến đổi sắc màu

Người thấp cổ nằm mơ gang đất giống

 

Người khổng lồ một tay che trời cuồng lộng

Gom vào mình những siêu dự án đất đai

Ừ cạp đất! đâu phải kẻ nghèo được cạp?

 

NGUYỄN TRỌNG LĨNH (NGHỆ AN)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.