Chùm thơ 1-2-3 Phạm Thị Cúc Vàng: Cái giãn mày đối diện ảnh ảo ta

“Chiếc gương nhận diện kỳ diệu// Phản ảnh điều soi thấu tận cam lai/ Gương thôi miên hướng ánh nhìn phía trước// Mặc chướng ngại dò dẫm tiếp dẫn bước hoàng hôn/ Đích bình minh vẫn xa dồn sức tới/ Cái giãn mày đối diện ảnh ảo ta”. Trước gương giãn mày nhận ra “ảo ảnh ta” trong buổi hoàng hôn để “dồn sức tới” bình minh dẫu biết cái đích vẫn còn xa, đó là nghiệm sinh được chắt lọc từ gió mưa thời gian của nhà thơ Phạm Thị Cúc Vàng. Với chùm thơ 1-2-3 đầu tiên vừa nhẹ nhàng vừa sâu sắc pha chút hóm hỉnh, nhà thơ còn lắng lòng trước sự ảo diệu của thiên nhiên và tình nghĩa thân thuộc: “Đặt cái hôn lên tấm ảnh con hạnh phúc// Mẹ nhìn thấy mình, nụ cười đầy nắng năm nào/ Hồi không cần photoshop mà sắc xuân ngào ngạt”…

Nhà thơ Phạm Thị Cúc Vàng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Đêm chưa xuống trăng dỗi hờn phụng phịu

 

Gió eo xèo mây ủ rũ sân nhà ai

Nhớ ánh vàng trườn dài lá trân mình cọ xát

 

Cái nóng bỏng núp sau rèm

Xổ khát khao

Đêm giả điếc.

 

Chiếc gương nhận diện kỳ diệu

 

Phản ảnh điều soi thấu tận cam lai

Gương thôi miên hướng ánh nhìn phía trước

 

Mặc chướng ngại dò dẫm tiếp dẫn bước hoàng hôn

Đích bình minh vẫn xa dồn sức tới

Cái giãn mày đối diện ảnh ảo ta.

Tranh của họa sĩ Uyên Thao

Thu cuối mùa hay không có thu

 

Tìm nắng vàng mù chôn chặt nắng

Chỉ bước chân vội thu ngắn đường về

 

Có tiếng hát kéo lê cơn bão rớt

Thu xưa khóc thu nay kiệt sức

Mưa dầm trên thân xác ngắc ngoải cố hương.

 

Những hạt mưa bụi bám sâu tâm khảm

 

Hà hơi ẩm kính chắn tự vệ hồn mỏng mảnh

Mù mờ chân dung hạnh phúc một phần mấy của trăm năm

 

Li ti vậy mà dai dẳng hải lưu men men mọi ngõ ngách

Là bộc phá âm thầm

Ngày thất thủ.

 

Đặt cái hôn lên tấm ảnh con hạnh phúc

 

Mẹ nhìn thấy mình, nụ cười đầy nắng năm nào

Hồi không cần photoshop mà sắc xuân ngào ngạt

 

Mẹ dò bước tránh dấu xạt lở chân con dấn tới

Trĩu đôi vai bệ phóng nâng cánh trẻ bay cao

Nắng lên… soi hồi ức bạc màu.

 

PHẠM THỊ CÚC VÀNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.