Chùm thơ Đặng Tường Vy: Khi nhà thơ thở ra lần cuối

Người ta đem con chữ ra sên mứt ngọt lịm/ Hương ngào ngạt lan tỏa trên cánh đồng văn chương// Đánh gục lòng đố kỵ, ganh ghét, nhỏ nhoi, ích kỷ/ Con chữ chắp cánh bay cao khi nhà thơ nằm xuống/ Mỉm cười nhìn con chữ lung linh trên bầu trời… mãn nguyện.

Nhà thơ Đặng Tường Vy ở Pháp

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Khi nhà thơ thở ra lần cuối

 

Người ta đem con chữ ra sên mứt ngọt lịm

Hương ngào ngạt lan tỏa trên cánh đồng văn chương

 

Đánh gục lòng đố kỵ, ganh ghét, nhỏ nhoi, ích kỷ

Con chữ chắp cánh bay cao khi nhà thơ nằm xuống

Mỉm cười nhìn con chữ lung linh trên bầu trời… mãn nguyện.

Biển buồn khóc một dòng sông

 

Con sông chảy quanh với vô vàn lạch nhỏ

Con lạch nhiễm phèn, khô hạn, tự mãn, đắc thắng

 

Con ếch giếng tròn cười nhạo con nhái đồng khô

Tiếng kêu của ông khàn đục hoen ố dòng sông

Biển im lặng cười buồn, thương viên sỏi nằm đau.

 

Giữa chốn ao tù nước đọng

 

Tia nắng cuối chiều rách toạc ước mơ xanh

Tảo sinh sôi, nấm phát triển, ký sinh trùng nẩy nở

 

Lời ca tụng như chiếc áo năm nào chưa khâu vá

Kim đâm tứa tay, lỗ thủng tâm hồn thương mặt trời vừa khóc

Nín đi, ngày mai còn đó, ngày mai nắng lên cao.

 

22.3.21

ĐẶNG TƯỜNG VY (PHÁP)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *