Chùm thơ Đỗ Thu Hằng: Lòng nhân hậu xoa dịu nỗi đau

Khi thế giới quan càng ngày rộng mở/ Bản ngã nhỏ dần// Cuộc sống quá nhiều thân thương/ Cả tiếng chim trong veo mỗi sớm/ Mê cung ý niệm cũng thanh lọc tâm không.

Nhà thơ Đỗ Thu Hằng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Tình yêu bỗng giống pha lê vỡ

 

Đôi khi trong không gian đời người

Hiện thực ánh xạ trong những giấc mơ mang màu dự cảm

 

Từng mảnh vụn thành dao găm ghim vào tháng năm

Thời gian vĩnh viễn trầy xước

Bằng những đôi mắt buồn.

 

Khi cuộc đời vô thường

 

Sợi khói lửng trong không gian kết thành dấu hỏi

Ta đi về đâu?

 

Linh hồn liệu có hoàn vũ khi xác thân tro bụi?

Tất cả trong đại tự nhiên tan hoà

Và nỗi nhớ cũng vô thường như thế!

Lòng nhân hậu xoa dịu nỗi đau

 

Khi thế giới quan càng ngày rộng mở

Bản ngã nhỏ dần

 

Cuộc sống quá nhiều thân thương

Cả tiếng chim trong veo mỗi sớm

Mê cung ý niệm cũng thanh lọc tâm không.

 

Chỉ cần đấu tranh với chính mình thôi

 

Lời thầy dạy năm nào còn văng vẳng

Suốt mấy chục năm ta thoả hiệp với những gì?

 

Đôi khi buồn đến thế

Nhìn trái sai mà ngoảnh mặt lặng im

Không vượt nổi thói thường.

 

Chợt nhớ vào ngày này

 

Một, hai, ba… năm trước

Đồng hiện trong tôi vài khoảng khắc

 

Bâng khuâng

Có hình tóc ngắn bên sen

Có vần thơ nhỏ vốn quen nhọc nhằn.

 

ĐỖ THU HẰNG (HÀ NỘI)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *