Chùm thơ Hồ Xuân Đà: Những gấp rút cho một cuộc trốn chạy

Mấy năm rồi, tôi sống trong nỗi sợ// những gấp rút cho một cuộc trốn chạy/ nghỉ giữa chừng, không kịp nói chào nhau// thương con trẻ, đến trường trong chiếc lớp khẩu trang/ đi đến đâu cũng chào nhau hai tiếng sát khuẩn, khai mau/ không ai muốn, chẳng ai ưa, nhưng đành lòng phải chịu.

Nhà thơ Hồ Xuân Đà

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Hai năm rồi chỉ trong một cuộc chiến

 

không súng đạn, không tiếng bom rơi

chỉ có nỗi sợ, sau những lớp khẩu trang

 

vắng đi rất nhiều những cái bắt tay

vắng rất nhiều, thương nhớ vòng tay ôm

vắng thật nhiều rồi, ôi nhớ những cái hôn!

 

Con đếm từng ngày trong thời gian giãn cách

 

mong được về nhà, hôn lên trán mẹ yêu

mặt trời vẫn mọc, sao ngày dài u tối

 

sau cánh cửa, trong trạng thái cách li

con nhớ quá, trời ơi, con nhớ quá!

khoảng trời này, sao nỡ cách xa nhau?

Mấy năm rồi, tôi sống trong nỗi sợ

 

những gấp rút cho một cuộc trốn chạy

nghỉ giữa chừng, không kịp nói chào nhau

 

thương con trẻ, đến trường trong chiếc lớp khẩu trang

đi đến đâu cũng chào nhau hai tiếng sát khuẩn, khai mau

không ai muốn, chẳng ai ưa, nhưng đành lòng phải chịu.

 

Con người sợ gì nhất?

 

những cuộc chiến đi qua, nỗi ám ảnh vẫn còn

con người sợ, mong nó đừng ghé thăm!

 

đài báo bão, con người sợ, nhưng phải chiến đấu!

cho đến khi nàng cô Vy tìm đến

con người không sợ, nhưng nơm nớp lo âu.

 

Chào nhau sau chiếc khẩu trang

 

hỏi thăm sát khuẩn lịch sàn chứng minh

rồi rồi, cứ thế lặng thinh

 

xem ra lợi thế bớt inh ỏi lời

ngày sang bao thứ gọi mời

từ nay bớt những ngời ngời ganh đua.

 

Thêm ngày giãn cách, thêm tuần giãn cách

 

người cách li, hàng ngàn người phải cách li

và có những người phải ra đi

 

trong nỗi cô đơn đến quạnh quẽ nao lòng

ta chợt đau trong khoảng không vô tận

không câu trả lời, chỉ có vần thơ đau.

 

HỒ XUÂN ĐÀ

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.