Chùm thơ Lê Thanh Hùng: Chợt vấp phải hoàng hôn, rơi ký ức bộn bề…

Đường em qua, thấp thỏm một lối về// Con đường cũ, cỏ vẫn non tơ vụng dại/ Như còn nguyên đó, một vùng hương mùa con gái// Rối rít chiều buông, khỏa lấp những đam mê/ Tuổi xuân chín và cuộc người đằm trải/ Chợt vấp phải hoàng hôn, rơi ký ức bộn bề…

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Em, người đàn bà nồng nàn trong cõi nhớ

 

Để bây giờ

Gặp lại nhau, nghe vun vỡ thinh không

 

Đắm say ở đâu? Sao trầy xước cõi lòng

Trong thẳm sâu, hình như có một nỗi buồn loang vỡ

Khi kể chuyện chồng con, anh mong em hạnh phúc ấm nồng

 

Em gánh ước mơ rong ruổi cả chiều

 

Lượm ve chai bên ngoài khu dã ngoại

Nghe tươi trẻ những tiếng cười, giọng nói

 

Gió lộng tứ bề, đương khát một mùa yêu

Chợt lấp lửng, mơ hồ như tiếng gọi

Trong xốn xang, rộn cả lung chiều…

 

Đường em qua, thấp thỏm một lối về

 

Con đường cũ, cỏ vẫn non tơ vụng dại

Như còn nguyên đó, một vùng hương mùa con gái

 

Rối rít chiều buông, khỏa lấp những đam mê

Tuổi xuân chín và cuộc người đằm trải

Chợt vấp phải hoàng hôn, rơi ký ức bộn bề…

 

Sau tất cả, ngày mai sẽ là ngày mới

 

Sao em còn ngồi định giá giấc mơ

Tìm “lấy cái rêu phong làm đồ trang sức”

 

Năm tháng chìm trôi ký ức mập mờ

Bao hy vọng còn lẫn trong ngờ vực

May mắn cuộc đời này là “trong nguy luôn có cơ”…

         

LÊ THANH HÙNG

(BẮC BÌNH – BÌNH THUẬN)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *