Chùm thơ Nguyễn Thị Lai: Bao nhiêu người đi cùng giông bão không về

Mãi ám ảnh về mùa giông bão// Gió gầm rít xé màn đêm tơi tả/ Cây ngả nghiêng rách nát thân cành.// Bão quăng quật… tan hoang/ Bao nhiêu người đi cùng giông bão không về/ Thương người ở lại tận cùng nỗi đau.

Nhà thơ Nguyễn Thị Lai

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Say ngắm nắng chiều rơi

 

Sau mùa gặt cánh đồng mênh mông gió

Trong nắng chiều cò sải cánh khoan thai

 

Hoàng hôn buông…

Nắng chiều nghiêng rơi xuống đồng xuống núi

Ai có về gom nhặt nắng cùng em?

 

Lắng nghe lời cỏ hát

 

Cỏ dầm mình ướt lạnh trong mưa

Toàn thân lá rũ mềm sũng sượi

 

Người vô tình bước qua ngọn cỏ

Vật thản nhiên dẫm nát nhánh lá mềm

Trong gió xạc xào ta nghe lời cỏ hát vang xa…

Thương lắm miền quê vùng lũ

 

Mưa xối xả trắng trời

Nước tràn lênh, xoáy vực

 

Người trẻ cõng trên lưng nào lúa gạo, người già, con trẻ…

Dòng người băng qua màn đêm trắng nước

Họ bấu víu cùng nhau đi qua mưa lũ tràn về.

 

Mãi ám ảnh về mùa giông bão

 

Gió gầm rít xé màn đêm tơi tả

Cây ngả nghiêng rách nát thân cành.

 

Bão quăng quật… tan hoang

Bao nhiêu người đi cùng giông bão không về

Thương người ở lại tận cùng nỗi đau.

 

NGUYỄN THỊ LAI

(ĐÔ LƯƠNG – NGHỆ AN)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *