Chùm thơ Võ Hoàng Phương: Ban mai cõng mặt trời lên núi

Nhấp nhô lưng mẹ cong cong/ Len kẽ đất nâu hạt thóc mới nảy mầm// Non tơ uống sương mềm uống giọt mồ hôi mặn/ Em quay tơ dệt vải, chờ mùa lau sang năm/ Mười tám đôi mươi vấn tóc theo chồng

Nhà thơ trẻ Võ Hoàng Phương ở Nghệ An

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Bao lâu rồi anh nhỉ?

 

Loang lổ nắng chiều

Tím lịm hoàng hôn

 

Nơi nảo nơi nào anh còn nhớ không thành cổ đêm đông

Môi cuống tìm môi, nhịp tim đập vội, đâu riêng mình em lỗi

Chính anh lỗi ngàn lần khi để lạc mất em.

 

Có bận anh hẹn rồi quên

 

Em trở về

Giả vờ không giận

 

Em bảo rằng “anh cứ tha hồ bận

Nơi đây có bạn bè, họ có thể thay anh”

Anh cười thật hiền ánh mắt long lanh

Tháng tư, sấm ì ùng giục trổ đòng bông lúa

 

Mềm mại hương

Ngòn ngọt xuân thì

 

Gần nửa năm rồi thầy mẹ tính chi li

Trỏ buồng cau non tơ, chỉ dàn trầu xanh ngọc

Vào ra lục lọi, sắm của hồi môn.

 

Ban mai cõng mặt trời lên núi

 

Nhấp nhô lưng mẹ cong cong

Len kẽ đất nâu hạt thóc mới nảy mầm

 

Non tơ uống sương mềm uống giọt mồ hôi mặn

Em quay tơ dệt vải, chờ mùa lau sang năm

Mười tám đôi mươi vấn tóc theo chồng

 

VÕ HOÀNG PHƯƠNG (NGHỆ AN)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *