Chùm thơ Vũ Trần Anh Thư: Lời hẹn trăng non

Mặt trời chưa lặn mà trăng đã lên/ Biển chiều thắc thỏm// Nỗi nhớ vít cong vành chờ đợi/ Giục hoàng hôn rớt xuống chân trời/ Chạng vạng. Bảy giờ. Nơi ấy. Dấu môi.

Nhà thơ Vũ Trần Anh Thư ở Hà Nội

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Sớm nay bạch liên bung ngát một khoảng hương

 

Chẳng còn dấu tích những búp nụ dụm dành

Như cuộc trò chuyện đêm qua với người ngắm hoa khó ngủ

 

Những cánh sen quên rằng mình đang thắm

Tự nguyện rơi phô đến nhụy vàng

Lặng lẽ dâng đời phút cuối cùng còn nồng nàn hương sắc.

 

Chậm mất rồi tôi ơi thời gian không đợi

 

Rượt đuổi mặt trời chỉ kịp chạm ánh ngày sắp tắt

Hoa chiều tím(*) cũng vừa khép mắt

 

Bung biêng hoa cỏ

Ngả nghiêng cơn gió

Lay tôi. Lay ráng chiều. Lịm. Rơi.

_________

(*) Hoa chiều tím hay còn gọi là cỏ nổ Mexico

Khoảnh khắc ngày của những đoá hương đêm

 

Nắng thu

Lá quỳnh dường như cốm

 

Những búp hoa như những búp tay

Mơn mởn rạng ngời dự báo đắm say

Có thể nào đêm nay hương tình không đẫm nhụy?

 

Nguyệt quế đêm trăng thức

 

Nàng khẽ mở tấm rèm gió ban công

Dậy thì làn hương thiếu nữ

 

Sinh mùa trăng nên nguyệt quế tròn đầy

Vồng ngực thanh tân, nụ môi hàm tiếu

Thao thức đợi rằm dâng hiến nguyên sơ.

 

Lời hẹn trăng non

 

Mặt trời chưa lặn mà trăng đã lên

Biển chiều thắc thỏm

 

Nỗi nhớ vít cong vành chờ đợi

Giục hoàng hôn rớt xuống chân trời

Chạng vạng. Bảy giờ. Nơi ấy. Dấu môi.

 

VŨ TRẦN ANH THƯ

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *