Đỗ Thị Thanh Bình nhịp đời như cánh võng

VHSG- Gió lạnh lùa khe cửa/ Thao thức suốt đêm dài/ Nhịp đời như cánh võng/ Chao nghiêng những kiếp người.

Nhà thơ Đỗ Thị Thanh Bình

 

 

 

 

 

RỪNG CHIỀU

 

Đường rừng chiều vắng vẻ

Suối vẫn hát vẫn reo

Mặt trời lặn dưới núi

Bóng ai khuất sau đèo!

 

CHAO NGHIÊNG

 

Gió lạnh lùa khe cửa

Thao thức suốt đêm dài

Nhịp đời như cánh võng

Chao nghiêng những kiếp người.

 

BÃO

 

Bão lòng chưa đủ, trời thêm bão

Vật vã lao đao những phận người

Đất sụt, cây nghiêng, nhà tốc mái

Trẻ già nheo nhóc đội mưa rơi.

 

LẠC

 

Trái đất tròn mà ta vẫn lạc nhau

Đỏ mắt suốt đời chẳng mong gì gặp lại

Nếu dạo ấy chúng ta đừng khờ dại

Đừng giả vờ tránh ánh mắt của nhau.

 

TRƯỚC CHÙA LINH PHƯỚC

 

Một chút tâm thành dâng cõi Phật

Trăm năm sương khói kiếp phù sinh

Non nước vơi đầy cùng bể khổ

Miệt mài bơi lội giữa mông mênh.

XÀO XẠC GIÓ

 

Tuổi già như chiều muộn

Trước mắt mịt mù đêm

Sau lưng xào xạc gió

Lá rơi rụng bên thềm.

 

LÊN DỐC

 

Lên dốc xuống đèo hơi thở gấp

Chân già run rẩy bước cheo leo

Cô gái má hồng giơ tay đỡ

Đà Lạt mù sương gió thông reo.

ĐỖ THỊ THANH BÌNH

 

One thought on “Đỗ Thị Thanh Bình nhịp đời như cánh võng

  1. Nguyễn Hồng Minh says:

    Thơ mềm là gì?
    Thơ có tính mềm mại, nhưng ở đây tôi không đề cập tới tính mềm ấy. Tôi muốn đề cập tới tính mềm tới cứng, cứng tới vỡ đầu cơ. Tức là tính thơ ấy mềm tới mức làm người ta phải lung cái tâm hồn ra, cái trí tuệ ra, cái tinh thần ra để có thể là đối diện, tiếp thu, hội kiến, giác ngộ, hoặc cả mang tới niềm hứng khởi, niềm tin vào những niềm tin…vv.
    Xét trên tinh thần ấy tôi đọc những bài thơ của nhà thơ Đỗ Thị Thanh Bình thì thấy đúng là những phát hiện, những ghi chép, những cảm nhận, cả những trải qua, am hiểu bình dị, thân quen mà khen ra thì rất dễ nhưng mà để đặt vào cái mềm cứng thì thật khó khăn và có khi làm mếc lòng người làm thơ. Sự lơ lửng và gợi ý của thơ, hay là sức nội lực, sức lan tỏa, hoặc là sức…tôi cứ hay dùng từ sức lúc này để theo đuổi tâm trạng cảm nhận những bài thơ của Nhà thơ và thế là cứ phải gồng mình lên mà không mềm được. Ấy vậy mà phải mềm, và dừng lại để mềm với những bài thơ ngắn thất ngôn tứ cú này! Nhưng mà hẫng hụt!
    Tôi nói thật, và chỉ nói trên khía cạnh của người đọc cá nhân thôi nên không nói thêm nhiều và không làm mất lòng thêm nữa và xin được lượng thứ!
    Hòa Phong.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.