Hà Thiên Sơn nghĩ về nhau cho ngắn những đêm dài

VHSG- Ta nhặt được câu thơ rất lạ/ Khuấy đều với bóng chiều phai/ Em xa quá làm sao chia được/ Nghĩ về nhau cho ngắn những đêm dài.

Cà phê chiều không em

 

Ngày đã cạn biết là em không đến

Cà phê buồn từng giọt cứ xô nghiêng

Và bất chợt bên thềm lá đổ

Mưa quất vào nỗi nhớ một miền riêng.

 

Em rất thích ngọn đèn vàng treo ngược

Bước chân trần trên đá vô tri

Làm sống lại mạch nguồn cảm xúc

Ngàn năm xưa quên lãng phải quay về.

 

Ta nhặt được câu thơ rất lạ

Khuấy đều với bóng chiều phai

Em xa quá làm sao chia được

Nghĩ về nhau cho ngắn những đêm dài.

 

Tên em trên cát

 

Ta viết tên em trên cát

Và ngàn lần biển lại xóa đi

Chiều nay ta lại về với biển

Cát mênh mang như trang giấy phẳng lì.

 

Ta lại viết tên em trên cát

Và thế là biển lại xóa đi

Ta lại viết tên em ngàn lần trên cát

Biển mệt nhoài nằm thở ở ngoài kia.

 

Trời trong xanh biển thao thiết điều gì

Mà cứ muốn xóa đi bờ cát mịn.

 

Giọt đắng

 

Giọt đắng lâu rồi ta lãng quên

Chiều nay ghé quán phố lên đèn

Cao nguyên bớt lạnh đang mùa gió

Nao lòng bụi đỏ phấn thông bay.

 

Từng giọt qua đi vợi tháng ngày

Mơ về giọt đắng thắm vòng tay

Qua hơi thở nhẹ cây mềm lại

Phố núi mờ hơn hoa cỏ lay.

 

Hơi ấm cho nhau từ ngón tay

Nghiêng nghiêng chiều xuống cạn chân ngày

Có hương sơn nữ trong giọt đắng

Chẳng hiểu vì sao lại đắm say.

 

Làm dâu

 

Lần đầu em về làm dâu

Chưa quen bếp núc đến câu chào mời

Mẹ thương chỉ tủm tỉm cười

Ngày xưa mẹ cũng một thời như con.

 

Em vui giấc ngủ không tròn

Học ăn học nói lối mòn học đi

Chồng yêu chồng chỉ thầm thì

Mẹ thường hay hỏi có gì chưa con.

 

Tuổi già thương mẹ héo hon

Có mươi ngày phép chẳng còn được lâu

Trăng khuya chênh chếch mái lầu

Ánh trăng hay trắng mái đầu mẹ tôi.

Nhà thơ Hà Thiên Sơn

Sợi nhớ

 

Gió cứ thổi vào ta từng sợi nhớ
Âm âm hơi thở núi đồi
Con đường mòn hàng long não sóng đôi
Thị trấn nhỏ lâu rồi ta trở lại.

 

Mùa lên xanh một vùng biên ải
Cỏ tơ non ấm lại dấu chân người
Em cồn cào sức sống tuổi hai mươi
Ta bụi bặm lâu rồi viễn xứ.

 

Lửa đã cháy trong mắt người trinh nữ
Đêm nhiệm mầu sỏi đá chạnh niềm đau
Nghe vi vút ngàn lau đá lở
Tóc em mềm khuất nửa vầng trăng.

 

Mùa hè ở biển

 

Ta có một mùa hè ở biển
Odessa[1] năm ấy nắng thật nhiều
Ta rất thích đi ngược chiều gió thổi
Hoa ly vàng và tóc em bay.

 

Những ngày xanh khao khát cứ dâng đây
Ta đã sống cạn ngày không nuối tiếc
Biển cứ xanh vì trời mà biếc
Cát cứ vàng với nắng lại vàng hơn.

Ta gửi chiếc hôn vu vơ vào gió
Em lặng thầm ngọn cỏ đắng bờ môi
Dấu chân em biển đã lấy mất rồi
Ta như dã tràng xe cát mãi không thôi.

_____

[1] Odessa: thành phố cảng của Ucraina

HÀ THIÊN SƠN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.