Hoa Nip đi cạn chân trời

VHSG- con đường đã mòn vì người ta đi bao lâu/ tìm kiếm cho xa dưới chân đâu cũng là cát/ một chữ tình cho cả đời phiêu bạt/ hạnh phúc mỉm cười dưới vách hoàng hôn

đi cạn chân trời

đi cạn chân trời
gặp nhau ở chỗ đường mòn
trước mặt là hoàng hôn
bên bờ là cỏ lạ
sau lưng là cát bụi

mịt mùng

con đường đã mòn vì người ta đi bao lâu
tìm kiếm cho xa dưới chân đâu cũng là cát
một chữ tình cho cả đời phiêu bạt
hạnh phúc mỉm cười dưới vách hoàng hôn

tìm ở đâu điều mới, vẹn, trinh, nguyên
một trận gió đã phai mòn sự thật
dưới gầm trời có một điều thật nhất
người yêu người như sâu bọ yêu nhau

02/3/2011

 

một góc Hàn Thuyên

Sáng nay dậy sớm
nghe đâu phố xá tấp nập
lòng ta cấp tập giấu nhẹm vết thương

Đêm qua có người ra đi…
sau khi vung tay hất đổ ly nắng đã bao năm chung hứng
Vạt nắng loang ra
phai một góc tâm hồn…

Con đường chắc sẽ rất buồn
khi hàng cây bị thay như thay áo

Phố xá bao năm vẫn nằm đó
lúc tỉnh, lúc mê

Giáo đường bao năm vẫn đứng đó
khi vui, khi buồn

Kỷ niệm bao năm vẫn còn đó
khi tỏ, khi mờ

Còn chúng ta ai về nhà nấy
hệt như bọn trẻ con chơi đồ hàng

2010


ngụ ngôn cho một người

*
một dạo,
tôi trèo lên tám ngọn núi thật cao
không mây gió nào thấy nàng chơi trên đó
*
xuống núi,
tôi lao vào tám khu rừng thật sâu
không muông thú nào thấy nàng ngủ trong đó
*
ra đến bìa rừng
tôi lội qua tám đại dương mênh mông
không chim cá nào thấy nàng bơi quanh đó
*
thất vọng,
trở về thành phố,
tôi len vào chất vấn tám vị tổng thống
họ vui vẻ hứa họ sẽ cố gắng
*
buồn nôn,
tôi ngồi bệt ra vỉa hè,
thì gặp tám nhà huyền môn
họ âu sầu bảo tình yêu là trái đắng…
*.
dạo này
tôi đã già nua
không trèo leo gì được nữa
nằm yên một chỗ
nay mai về với Chúa
vẫn mong gặp nàng ở đó.

2010

Nhà thơ Hoa Nip

thân phận của tình yêu

        Tặng Phương và Kiên

Tôi lớn lên không là thợ làm vườn
để nghiễm nhiên nàng yêu hoa lá

chưa kịp trở thành nhạc sỹ
để mặc nhiên nàng yêu những bài ca

cũng chưa kip trở thành họa sỹ
để thản nhiên nàng yêu bố cục, sắc màu

càng chưa kịp trở thành thi sỹ
để điềm nhiên nàng yêu những vần thơ…

Sau cuộc chiến,
tôi trở về bơ vơ
vờ hồn nhiên nàng yêu thời đã mất

trong veo tôi
giữa dòng người tất bật
chỉ cánh rừng ngày xưa là còn nhìn thấy tôi.

3/8/2011

 

có hạt tình yêu nảy mầm giữa lòng sông Hồng
                       Tưởng niệm chị Nguyễn Thị Lý

Nước mắt thiếp ngầu đỏ nước sông Hồng
Mầm đậu đỗ nảy giữa lòng sông gấm
Mang hy vọng thiếp nảy mầm sự sống
Con chàng đây, chưa thấy mặt một lần

Có hạt tình yêu nảy mầm giữa lòng sông Hồng
Nghìn dặm xa chàng có biết hay chăng
Cõng con thơ chạy qua ba mùa lũ
Độc thân cò gầy guộc bãi bồi hoang

Vót nhọn giọt nước mắt chống chọi tủi hờn
Thiếp lặn lội quyết đi tìm công lý
Với niềm tin không bao giờ suy suyễn
Tin một ngày công lý được thực thi

Chàng chàng ơi, một mai thiếp ra đi
Chàng đừng khóc, hãy rắn như ngọn núi
Vì Công Lý luôn bên chàng gần gụi
Và đôi ta chưa bao giờ chia ly.

7/2012
HOA NIP

(Trích từ tập thơ Bao giờ đến được cánh đồng, 

Tặng thưởng Hội Nhà văn TP.HCM năm 2016).

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *