Lê Đỗ Lan Anh ngọn lửa ngoi lên từ xác thân

VHSG- Khi câu thơ/ Không thể bay lên những áng mây tìm luồng sáng bất chợt/ và không đủ sức quẳng mình vào mộ địa cho bóng tối vây trùm/ mặc lũ nhện giàn giụa/ ngọn lửa ngoi lên từ xác thân/ đầy vết…

Nhà thơ trẻ Lê Đỗ Lan Anh

Cuộc chiến

 

Đêm…

Chảy như dòng xoáy

Chất chứa linh hồn đang yêu và đã yêu

Những linh hồn chưa kịp bám víu hơi thở mặt trăng

Mặt trời ăn mòn quả đất bằng ánh nhìn cực tím

 

Tôi…

chưa kịp ăn mòn tôi

Giữa cơn mê tỉnh

Vũ trụ đặt vô vàn hình nhân với trái tim biết khóc

Tiếng khóc thầm qua đêm

Xối mòn môi mắt và chiếc lược cài trên mái tóc thanh xuân.

 

Sự mê muội của thời gian

Với những nấc thang tình yêu muôn màu khổ hạnh, muôn màu yêu thương

Cuộc chiến trong đêm

giữa các vì sao?

Lặng lẽ…

Giấc mơ

 

Khi ánh nắng bắt đầu khua trong tiếng buồn của gió

Xuyên qua khoe hở của mây

Giữa không trung xa lạ

 

Như con thú

Nghiêng hồn về khu rừng nguyên sinh

chôn cất nội tâm vào hoa cỏ

Mộc mạc phơi giữa dịu khuâng thân xác hồ nghi

 

Băng qua lối mòn vô định của không gian và thời gian

Những cành hoa rỉ máu

Những khao khát không thể cháy bùng lên như cỏ

Giữa thinh không …

Trôi về đâu những giấc mơ chưa định dạng?

 

Tàn lang

 

Tôi nằm nghiêng trong gió địa đàng

Mặt trời thổi góc thời gian trần trụi

Còn lại gì giữa tàn lang phố thị

Từng gương mặt che khuất nửa bầu trời

 

Nơi

Nơi

Sự trống vắng và khoảng không thinh lặng

Người kề người khoảng cách đại dương

Tôi đứng dậy cột mây vào tóc

Trôi lửng lờ

Cố nắm bắt hoàng hôn

 

Ngã đường chấp chới xanh đỏ

Phận người chưa nửa kiếp hồi sinh

 

Từng

Từng

Nụ cười tiếng khóc ngã nghiêng

Già trẻ lớn bé ngã nghiêng

Tan lang bay… tàn lang bay

Phố thị mịt mù.

 

Trên những câu chuyện tình

 

Có thể là nấm mồ đen

Trên cánh đồng đầy gió

Có thể là tiếng chim than khóc một mùi hương

Có thể là tôi

Là anh

Là nụ hôn rơi ra từ mảnh thời gian

Khi những con giun chỉ biết uốn mềm trong lưỡi

Rọc nửa bóng tối xuyên qua mảnh da cũ

Phía sau làn mi là những đường cong sáng chói, điệu vũ của những con quạ mang tên dã thú

Thanh sắt bén lửa hôn vội vào đâu

Nơi trời và đất quyện vào nhau như thể thai mang

Bầu thai được xé ra nhiều nơi

Trong ký ức

Một con người.

 

Lời nguyền

 

Khi câu thơ

Không thể bay lên những áng mây tìm luồng sáng bất chợt

và không đủ sức quẳng mình vào mộ địa cho bóng tối vây trùm

mặc lũ nhện giàn giụa

ngọn lửa ngoi lên từ xác thân

đầy vết…

 

vẫn đôi mắt khước từ những lời nguyền

vẫn đôi môi mang hơi thở nhục hình

trong từng tia lửa cạn

đêm cháy như tiếng thảm thiết của loài bọ

chừng ấy chiêm bao…

chừng ấy khát cuồng …

 

khi không thể mang về trái tim

góc khuất đã nhuộm màu

câu thơ tự vẫn

… bên lời nguyện ước.

LÊ ĐỖ LAN ANH

 

One thought on “Lê Đỗ Lan Anh ngọn lửa ngoi lên từ xác thân

  1. Nguyễn Hồng Minh says:

    Tàn Lang là gì?
    Tôi thử hỏi như thế, có phải là tàn nhang hay không? Bởi đọc bài thơ như có xu hướng mông mông, mơ mơ, mị mị của gọng điệu thiền hoặc hư vô trong đó. Nhưng tiếng gì đó nghe “từng, từng, từng” không phải tiếng trống, không phải tiếng ồn xe của xã hội hoặc tiếng con người, cũng không phải tiếng trái tim, tiếng nhạc, …chắc là tiếng vọng, tiếng vọng không phải của con người!
    Đó là tiếng vọng còn lại của gió, của những gì đời sống một thời gian truyền vào một môi trường không có thời gian!
    Bài thơ mở ra và bắt đầu là “cơn gió địa đàng” cảm giác như đã thiên thu, cảm giác ấy yên ổn hay hơi sợ sợ thật sự. Địa đàng ai đã từng trải qua, và ở đó những cơn gió có khác thời còn sống, miền sống trên thế gian? Gió địa đàng có thổi theo hướng xuôi chiều, xoáy hay tạo thành những cơn bão, mà tại sao ở đó con người phải nằm nghiêng, có lẽ nghiêng nghiêng thế chỉ là cách thể hiện một nửa, tức ở cái danh giới giữa thực và hư, giữa thật và nửa thật, giữa sống và chết?
    Những câu thơ sau đó (3 câu của khổ đầu) tôi không hiểu và người đọc sẽ ngỡ ngàng không hiểu như tôi. Mọi thứ đó như chắp nối, vá víu, níu kéo cứ nửa chơi vơi, nửa chìm lắng xuống vào cái cơn gió địa đàng, chỉ còn nửa bên dưới hay ở trên của thân thể là tồn tại!
    Bài thơ tiếp tục mở ra của không gian trống vằng phía sau cơn gió địa đàng ấy. “nơi nơi” chắc là ở trên thế gian này? Và hóa ra tâm trạng nhà thơ buồn vì khoảng cách giữa con người và con người trong không gian ấy. Vì thế mà nhà thơ tìm ra và ngập mình vào độ nghiêng của gió địa đàng! “Người kề người khoảng cách đại dương”…và từ đó nhà thơ đã biết được cảm chiều của mình là tâm trạng, là cái khoảng cách con người tạo ra cho mình, vì thế đã đủ để hiểu ra độ nghiêng trong giới hạn giữa thực và địa đàng ấy để rồi con người đứng lên, tự giác yêu thương hoặc tự mình suy nghĩ tích cực “em buộc tóc bằng mây, điểm ánh mặt trời qua vai áo” nhưng lại trôi lơ lửng, và hóa ra tôi hiểu rằng nhà thơ không trở về đời thực của cuộc sống và vì cái buồn và khoảng cách con người ấy đã làm nhà thơ đi vào vườn địa đàng, đi theo cơn gió địa đàng ấy. Hình tượng gió và mượn gió để nói để dựa vào có lẽ là tài tình nhưng bên trong cái buồn của con người sao lại lớn đến vậy. Nhà thơ từ chối sự sống, lựa chọn theo gió địa đàng ấy, không ân hận nhưng có hối hận, khi đã trôi con người mới biết, khi đã không còn sống thì con người lại trở về với ước ao được sống. Cuối cùng cơn gió địa đàng ấy lại không có ánh sáng của mặt trời của ánh dương. Không ở đâu là hoàn hảo vì thế lựa chọn nào cũng thiếu hụt. Diễn văn hiểu về thơ tiếp theo là như thế: cố nắm bắt hoàng hôn. Viết tới đây tôi đã nhầm là bình minh và hoàng hôn. Tôi cứ nghĩ hoàng hôn là ánh dương mặt trời chói sáng nhưng không hoàng hôn là lúc ánh sáng ấy yếu ớt nhất. Dùng từ nghèo nàn nhất cũng được như nói lên sự nghèo nàn trong tâm tư, trong tinh thần của con người khi đang trong con đường đi vào lối thoát tục. Hóa ra lơ lửng cố nắm bắt hoàng hôn là sự cứu vợt trở lại ánh sáng hay là đuổi theo cái bóng đêm sẽ tới! Tại sao lại đuổi theo cái bóng đêm sẽ tới? Không cần đuổi nó cũng tới cơ mà, nhưng vì muốn rời xa nhanh hơn với nỗi buồn của con người, với sự xa cách mà bài thơ không nói tới sự xa cách ấy là tình yêu, tình duyên hay là sự quan tâm trong gia đình, của xã hội, của những con người trong hoạn nạn, dịch bệnh hiện nay (4/5/2020)…tôi không biết, có lẽ là xa cách trong tâm thức, trong cái sự nghĩ tới chân lý của các nhà triết học hay sự thay đổi khó chấp nhận nào đó của phát triển loài người, tồn tại của hành tinh! Con người muốn chạy vào đêm nhanh hơn!
    “Ngã đường chấp chới xanh đỏ/Phận người chưa nửa kiếp hồi sinh”
    Tôi chưa hiểu hai câu thơ trên. Có lẽ tôi chưa hiểu nhiều câu thơ trong bài thơ này. Hoặc chưa hiểu được cả phong cách và xu hướng thơ của nhà thơ Lê Đỗ Lan Anh, tôi thử hỏi chính nhà thơ cũng có hiểu được không khi đọc lại những câu thơ này? Tôi cũng làm thơ và tôi hiểu được tâm trạng và suy nghĩ ấy. Lúc mình làm thì thỏa mãn và hiểu được nguồn cội sâu thẳm của ý mình và tạo ra lời thơ, cảm thấy bản thân thỏa mãn và mãn sức bằng những ngôn từ ấy. Sau một tháng, hoặc vài năm, đọc lại những câu thơ ấy thì tôi phải đi tìm. Đi tìm gì? có lẽ là đi tìm chính tôi trong bài thơ, đi tìm chính nguyên cớ, chính tinh thần, hoặc cảm xúc mà giờ đây đọc những ngôn từ ấy tôi không tìm ra được. Sự thể hiện tinh thần bằng ngôn từ chưa đạt từ trước đây sẽ mang lại khó khăn cho tôi bây giờ. Sự thỏa mãn bản thân lúc ấy làm khó cho tôi hiện nay. Bạn đọc cũng vậy, bạn đọc còn khó khăn hơn nữa so với tác giả cho dù bạn đọc tự do, có quyền suy luận, suy nghĩ theo cách mình hiểu về bài thơ, về câu thơ. Nếu thế thì, những câu thơ không liền mạch hoặc liền mạch với bài thơ theo một cách thức nào đó là chủ đích của tác giả. Hoặc ngôn ngữ theo một cách thức mà chính tác giả cũng không nhớ ra nổi vì sao? Và các giới phê bình càng khựng lại thì người đọc như tôi có lẽ không hiểu được là lẽ đương nhiên. Tôi chỉ hỏi lại bản thân, hỏi lại tác giả về điều đó!
    Giữa cái mông lung chưa hiểu ấy thì cơn gió địa đàng mang nhạc âm tới: “từng, từng, từng…” như tiếng trống dồn nhưng lại không phải tiếng trống. Có lẽ đó là tiếng sóng gió của địa đàng. Tôi bị thức tỉnh bởi chúng!
    “Nụ cười tiếng khóc ngã nghiêng/Già trẻ lớn bé ngã nghiêng/Tan lang bay… tàn lang bay/Phố thị mịt mù.”
    Đó là bài thơ Tàn lang. Tàn nhang được nhắc tới cuối cùng!
    Nếu là tàn nhang thì tôi có thể cắt nghĩa, nhưng vì tôi chưa hiểu Tàn lang là gì nên không giám có cảm giác về khổ thơ cuối bài này. Nếu theo mạch bừng tỉnh của cái mông lung hai câu trở nối liền trước đó và ba câu thơ sau cơn gió địa đàng đầu tiên thì tôi hiểu đây là những nốt nhạc nhấn lên để làm con người, người đọc, phận người còn sống thoát khỏi cơn mê, hoặc phận người theo cơn gió địa đàng trở về với đời sống thực. Một không gian được vẽ ra trong khổ thơ cuối cùng. Không gian ấy làm cho tác giả liên tưởng tới cơn gió địa đàng…cơn gió chết chóc làm con người nghèo nàn hay chính nó làm chúng ta hiểu được giá trị của môi sinh, của môi trường, của sự sống, của xã hội, của khoảng cách người với người, của già trẻ, trai gái, tuổi thơ, phong cảnh làng quê….tất cả.
    Cảm giác của bài thơ mang lại là một tầm dèm trắng phủ bao lấy khuôn mặt của mình hoặc khuôn mặt của người đối diện. Làm chúng ta, và đưa chúng ta vào một thế giới mông lung. Thế giới ấy được nhà thơ nhìn thấy trong cuộc sống thực này chứ không ở đâu xa cả. Nhân sinh sống từ đó được nhà thơ nhắc tới và đánh thức bằng những tiếng rung riêng như tiếng rung từ nơi nào đó tới. Cảm nhận được độ rung ấy chúng ta mới cảm thấy ý nghĩa và giá trị sống của con người!
    Hòa Phong.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *