Ngô Kim Đỉnh nhớ núi nhớ người

VHSG- Lạc lõng khi ta nhớ núi nhớ người/ tất bật dòng đời, vọng ngày trai trẻ/đâu bạn mé biển, đâu người đảo xa/đâu bạn rừng sâu khuất miền biên viễn/màu xanh áo Lính xanh tốt biển rừng

Thêm ngày Hà Nội

 

Đã bao nhiêu cây cầu Hà Nội

xin chọn về lối cũ cầu xưa

chiếc chìa khóa mở vào miền phố lạ

Ngày Hà Nội thế mà lao xao gió

rét trở về đưa người ấm bên nhau

bao nghi lễ, diễn ngôn chừng bất lực

thỏa đam mê tới im lặng tận cùng

Nhìn trong nhau, nhìn trong ngày Hà Nội

thêm dịu tay, thêm ngọt giọng thương người

Ta hay cầu hóa thân chiếc chìa khóa vĩ đại

trở về miền “địa đàng” trần thế miên man…

 

Chiều phố núi

 

Có những chiều đông hanh hao se sắt

gió vô hồi ngược rỗng lòng sông

thương quá chừng ngày cạn dòng mỏi mệt

một dải thượng nguồn lau lách bạc mông lung

 

Chiều phố núi gọi Người thêm gần lại

ngã ba sông đang thêm một cây cầu

chiều vào đêm

Người vào những mơ em

 

Có thể tối nay

có thể sáng mai sẽ đoàn tàu đến hẹn

đưa chúng ta ra khỏi những hình dung

Ta va đập, ta nhận về tất cả

vọng trong đời

hoà sắc – âm thanh tận giới hạn cuối cùng

 

Trời biên viễn chiều nay cả gió

ngọn nguồn sông Thao lau phất bời bời…

 

Mọi thứ đều cũ kỹ

    (Gửi họa sỹ QCH)

 

Loay hoay mãi, vật lộn mãi, tiến – lùi mãi

dấn thân như hóa dại

một ngày “thành ốc” tiêu tan

bạn long đong suốt mùa “chạy lũ”…

 

Bất ngờ bạn về đây

ông Lang băm cạn thuốc, ông Họa sỹ cạn màu

giữa bộn bề ngổn ngang ngôi nhà cũ không phải của mình

Ngoài phố bây giờ ai hát nhạc Văn Cao

ai đọc thơ Nguyễn Đình Thi

ai nhớ tranh sơn mài Phan Bình

bạn chọn bày tượng các vị trên kệ sách

 

Mọi thứ đều cũ kỹ

cả không khí ở đây như mượn hồn ẩm mốc

may còn bếp củi âm ỉ than hồng

ru siêu nước thở thong dong

Nhiều khi loài thú hoang đã tru lên

khi biết mình đơn độc và nguy hiểm

chúng ta đành lặng im khi bất trắc tai ương…

bây giờ bên chén trà đểnh đoảng

ta thở dài trong lối ngõ mê cung

 

Nào cùng xem lại đôi tay

xem lại trí nhớ, xem lại trí khôn

xem lại những tấm biển chỉ đường đâu đó

Không có điều gì bất ổn

chỉ đôi chân bất an, đôi tay bất lực

Nhưng vợ con ngay ở sau lưng

đứng sau nữa là bếp lửa

bạn không lùi được đâu…

Nhớ núi, nhớ người

 

Đun một siêu nước mới

pha một ấm chè thơm

nhâm nhi xoay chén nóng

nhận ra mình lạc lõng

 

Lạc lõng khi ta không biết làm giàu

lơ ngơ lơ ngơ bỏ rơi nhiều thứ

yên phận thường dân “nhiều no ít đủ”

lam lũ sống đời lận đận long đong

 

Lạc lõng khi ta bỏ lơi áo Lính

đâu rồi một thời, thương khó một thời

lặn lội sườn non khe sâu “cắm bản”

thân thuộc trong ta – ơi những bản mường

 

Lạc lõng khi ta giữ mình giữa phố

bao nhiêu nhăng nhố, chữ nghĩa giả vờ

bao kẻ sẵn tiền lợi danh lợi phận

tìm bạn năm xưa, năm vãn xa rồi

 

Lạc lõng khi ta nhớ núi nhớ người

tất bật dòng đời, vọng ngày trai trẻ

đâu bạn mé biển, đâu người đảo xa

đâu bạn rừng sâu khuất miền biên viễn

màu xanh áo Lính xanh tốt biển rừng

Lạc lõng buồn riêng chén trà thơm đượm

biết mình lỗi hẹn xóm bản xa nghèo…

 

Những hình nộm đuổi chim

 

Những hình mộm người, những hình người bù nhìn

đứng chôn chân trên đồi nương, đồng bãi

đã đôi khi làm ta giật mình

 

Ta lang thang bao ngày tẻ nhạt

chỉ thấy những hình nộm đuổi chim hóa ra được việc

người nông dân lụi cụi đợi mùa thu hái

 

Ta lang thang bao ngày chờ một bàn tay vẫy

người chẳng thấy

thấy hình người ngất ngư đứng đón

vẫy vô hồn trong gió chiều hoang

 

Này hình nộm tả tơi, này bù nhìn mũ áo

đôi khi các ngươi đã vỡ được tiếng người cười ngất…

NGÔ KIM ĐỈNH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.