Nguyễn Ngọc Hạnh & Một ngày đẹp mà buồn

VHSG-Em đã thắp sáng trái tim người đàn ông/ Cứu rỗi linh hồn ấy để cùng bay về phía ánh sáng bên kia hoàng hôn/ Có một bầu trời như thế/ Để tình yêu bay qua dịu dàng.

ĐỢI MƯA

 

Vét cạn lòng giếng ấy

Chỉ nghe tiếng gàu rơi…

 

Nửa đêm sấm chớp đầy trời

Trên nguồn dưới biển

Sấm dội thẳm sâu lòng giếng

Câu hát mưa nguồn chớp biển

Dội lòng tôi.

 

Gió lên, biển chớp lên rồi

Mà đêm hôm ấy ngoài trời không mưa.

 

NHAN SẮC

 

Nhan sắc

Thường là do trời ban cho

Người đàn bà coi như báu vật

Họ thường tiêu xài nhan sắc của mình

tuỳ theo mỗi số phận.

 

Nhan sắc em là giấc ngủ nồng của con

Là sự tảo tần đêm mưa chờ chồng

Là sớm khuya thân cò lặn lội

Một đời dầm dãi gió sương

 

Nhan sắc em chín lịm vào trong

Như quả ngọt đồng làng

Như tầng tầng câu thơ đa nghĩa

Mơ hồ một cõi mênh mang

 

Em đâu phải hồng nhan

Mà trời trao phận bạc

Thơ tôi không làm thêm nhan sắc

Em cứ lặng thầm mà chín vào trong.

 

Trời không cho, đời không ban

Em làm nên nhan sắc riêng mình…

 

DƯỚI TRĂNG CÙNG KAZIK

 

Ông ngồi lặng yên không nói gì

Mờ sương Mỹ Sơn trời khuya dần buông

Gió ru lời xưa cỏ cây điêu tàn

 

Tôi đâu có nói gì cùng Kazik

Mà sao đền tháp cứ nhìn tôi

Mà sao vũ nữ Chăm ngưng múa hát

Thần Shiva níu thời gian trôi dạt

 

Ông chạm vào đá hồi sinh

Những mất đi, sanh nở

Dưới lớp rêu mờ tỏ

Lấp lánh hơi ấm bàn tay Chămpa trong đó

 

Những đền tháp và những vụn nát

Giữa thung lũng trần gian

Như con tò vò chằm vá cần mẫn

Nỗi niềm say mê tạo tác

 

Phải chi tôi đừng nói gì

Vầng trăng kia sẽ trò chuyện cùng ông

Cổ tháp kia sẽ lặng lẽ cùng ông

Về những đổ vỡ trinh bạch

Những vụn nát đền đài

 

Ông ngồi lặng yên không nói gì

Nhìn vầng trăng trên tháp

Tạc câu ca Chăm lên ngực

Chạm vào điệu múa đất đai

 

Làm sao có thể kiệm lời

Trước thần Shiva và tượng mất đầu

Giữa hằng hà thiện ác.

Nhà thơ Nguyễn Ngọc Hạnh

CÓ MỘT NGÀY…

 

Ai không bắt đầu từ một ngày

Một ngày bình thường như lần đầu tiên khi bầu trời nở bung ra.

 

Mỗi đời người là một ánh chớp, có thể loé sáng rồi tắt lịm.

Và, em là vì sao ấy

Nở bung ra

Bầu trời.

 

Em đã thắp sáng trái tim người đàn ông

Cứu rỗi linh hồn ấy để cùng bay về phía ánh sáng bên kia hoàng hôn

Có một bầu trời như thế

Để tình yêu bay qua dịu dàng.

 

Một ngày đẹp mà buồn

Ngày không dài, đêm không dài

Cho dù giấc mơ có cứa nhẹ nỗi đau hạnh phúc

Êm ái và dịu ngọt

Cay đắng xót xa

Có vì sao nào không từ bóng tối

Bước ra.

 

Ngày rồi sẽ qua

Một đời rồi cũng ngắn dần

Chỉ có bầu trời kia

Ánh chớp kia

Mãi còn lưu dấu vết giữa muôn trùng

 

NGUYỆN CẦU

 

bao giờ tôi giáng sinh lần nữa

biết còn em lấp lánh phía chân trời

qua chưa hết một đời gió bão

thì sá gì giông tố em ơi

 

hãy cứ là tôi yêu người lận đận

cứ là tôi rong ruổi mây trời

chúa ra đời từ trong máng cỏ

tôi tái sinh từ kiếp bèo trôi

 

tôi với chúa chưa hề quen biết

đêm nay xin được ở bên người

vừa cầu nguyện lại vừa sám hối

xin một lần tề tựu bên tôi

 

xin một lần giáng sinh cùng chúa

cứu vớt hồn tôi máng cỏ bể dâu

thêm một lần quỳ dâng xưng tội

để mai sau thôi bớt lỡ bồi

 

để mai sau đời tôi vô ngã

bến mê này lần lữa có nhau…

 

CÂU THƠ MẮC CẠN

 

Lời ru hát lại lần đầu

Đường mòn

Lối nhỏ

Hẹp câu thơ buồn

Núi mờ một bóng đầu truông

Bàn chân lạc bước dặm đường cùng thơ

 

Khôn ngoan cắt tiết dại khờ

Cầm hư ảo giữa bến bờ…

Đợi trông

 

Vừa như có lại như không

Ô hay cái sự đèo bòng cỏ cây

 

Như là gấp mở bàn tay

Như là sấp ngửa ai bày…

Trần gian

 

Thôi đành lỡ với đò ngang

Đi không cùng chuyến ngỡ ngàng

Chiêm bao

Biết là chân thấp trời cao

Vầng trăng phía trước bèo ao phía này

Ruột gan cháy xé miệng cay

Tôi xin dốc cạn trời mây…

Rượu tràn

 

Rượu nào là rượụ trần gian

Câu thơ mắc mớ chi càn khôn đâu

Mắc chi tôi với đêm sâu

Xin đừng cọ rửa vài câu lở bồi…

 

Ai người đẻo đọt bờ môi

Tôi như vừa mới là tôi sinh thành

 

Đâu là bả vọng hư danh

Câu thơ mắc cạn giữa vành môi cong

 

Bàn chân vấp bước chân mình

Sắc không chân lại gập ghềnh bờ ao

 

Đâu là đất thấp trời cao

Đâu là dấu vết cồn cào đầy vơi

Nhiễu nhiên da lột mặt người

Câu thơ tát nhẹ vào tôi

Sáng bừng!

NGUYỄN NGỌC HẠNH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *