Xuân Trường & Con sông già cho thành phố trẻ ra

VHSG- Em nói câu gì mà con sông bối rối/ Cứ ngọt phù sa vào mạn con thuyền/ Em nhìn gì mà không gian cứ thẫn thờ mây trắng/ Vội vã giành nhau chia nắng sông Tiền… 

Nhà thơ Xuân Trường

ĐÊM MỸ THO

 

Về Mỹ Tho ngủ không hết đêm

Nằm nghe những con sông chảy vào nhau thành hình chữ H

Phù sa vỗ ngọt mạn thuyền

Tiếng sóng vẫn ru đôi bờ cổ tích

Con sông già cho thành phố trẻ ra

Ôi nhớ lắm con phà Rạch Miễu, cập bến nào ngày xưa của tôi

Lưu lạc về đâu những mái tóc đen huyền mơ trên làn da trắng ửng

Ngày ấy tôi vẫn mong con phà chậm lại em ơi!

Cho sông chảy vào lòng tôi cả mây trời Cồn Phụng

Có vị Thầy tu cất cánh bay ra khỏi trái dừa

Con sông hẹn ước gì với Cù Lao

Mà cây cầu bây giờ cứ dài ra điệu lý

Cho những nhịp đời vội vả lướt qua nhau

Đâu một lần tôi đã… với Mỹ Tho

Nghe Rạch Miễu chảy mùa em vào xa vắng

Đêm ngoại ô đang chìm vào yên lặng

Tiếng chuông Vĩnh Tràng nhớ nhớ phía Gò Công

Mường tượng dáng em nón nghiêng chiều Chợ Gạo

Trộm nhìn tôi đang – cây trái vào lòng

Mai đi rồi ai nhớ ai mong

Ai sông nước Lục bình vào mộng mị

 

HÔM ẤY QUA SÔNG TIỀN

 

Em nói câu gì mà con sông bối rối

Cứ ngọt phù sa vào mạn con thuyền

Em nhìn gì mà không gian cứ thẫn thờ mây trắng

Vội vã giành nhau chia nắng sông Tiền

Chợt hư thực trưa vào tôi quá đổi

Mơ hồ em hay tôi thất lạc… phía áo bà ba

Những đường cong đã chật tôi vào em đến no tròn đôi mắt

Tôi ghe lòng mình sao lại cứ bôn ba…

Chật mà kín nên đất trời bẽn lẽn…

Hành hạ tôi hôm ấy quá… Vĩnh Long ơi!

Nhìn áo vàng tôi lại mãi mê về màu lãnh Trân Châu xa lắc

Chắc mai này dù ở đâu tôi cũng thấy mình bềnh bồng

Những giấc mơ cứ đầy lên sông nước Cửu Long

Em mơ gì mà mắt mênh mông đến thế

Tôi đuối rồi em, không bơi lội được nữa đâu…

Thương quá Lục bình với hơi thở nông sâu

Mỗi khi con sông nhăn mặt

Oằn lưng cho hạnh phúc con người

Xin em hãy cứu tôi … đang mắc cạn trưa Cù Lao… em ạ

Hãy nhón gót đỡ tôi lên để tận hưởng mùi hương cây trái

Mai này xa tôi còn lại hương em!

Rồi tôi sẽ là con thuyền mãi mãi lênh đênh

Trong vô hạn con thuyền có bờ có bến

Sông cứ chảy dài có bao giờ tôi gặp lại thuyền em?

Làm sao biết được khi tôi đi ngang còn em đi dọc

Chỉ có sông mới biết tôi bao lần mệt nhọc

Đem trái tim bỏ ngõ để chờ ai?

Qua sông Tiền hôm ấy dễ đâu phai…

 

EM CÓ VỀ KÔNGCHRO

 

Em có về Kôngchro

cho tôi gởi lời thăm lại những ngày xưa

Có sáng Sơn Ca

rải nắng mật ong xuống buông làng xa thẳm

và mái nhà rông rạo rực đầu ngày Sơ Ró – Đắt Soong

Những bước chân trần

đã thách thức thời gian trên lối mòn sơn thôn sỏi đá

Những ngày mưa suối cứ tràn lên vì chưa kịp nhanh dòng

Đường chia cắt người đợi suối suối đợi sông

Có cái lạnh rừng chia nhau vào điếu thuốc

Ly rượu chờ mưa chợt đỏ nụ cười

Có đôi mắt nâu dìu tôi sang mùa lễ hội

Đêm ngực làng Nghe Lớn thức Ya Ma

Chiều bìm bịp gom nhớ vào trạm cửa rừng yên lặng

Dốc Đất Tơ Pang nhịp thở tựa vào nhau

Đá sỏi Kông Yang chắt chiu màu đất xám

Thương một thời với nắng lửa mưa mau

Hãy nhìn hộ tôi thác Ya Rung còn hóa chiều sương khói?

Nơi sông Ba gãy dòng làm đẹp Kôngchro

Nơi tôi đã thở vào chiều nỗi nhớ xa nhà

Bên ly Bàu Đá với thịt bò chua Tây Sơn – Bình Định

Hãy đếm hộ tôi bao vết thời gian?

Trên giếng nước, kho tiền và nền nhà Ông Nhạc

Có hồ nước trong vườn năm trăm năm chưa bao giờ cạn

Nghe nói dấu vết Chiêm Thành còn lưu lại hôm nay

Nơi bắt đầu của Tây Sơn Thượng Đạo

 

Đêm đêm vọng về vó ngựa Quang Trung

Hãy nhặt giùm tôi tiếng cười trong veo cô gái Làng Tnùng

Những sáng thanh niên, mái nhà rông đã nhọn tôi vào không trung

Chiều thiếu nữ cứ tha hồ với suối

Chỉ thiên nhiên mới có quyền đùa cợt nguyên trinh

Có tiếng gió sau bụi nghễ rập rình

Nhặt trộm hương rừng bay qua miền tinh khiết

Tôi quỵ xuống bởi vì lòng đang chết điếng

Ôi! sửng sốt một kỳ quang trời đất sinh ra tự bao giờ?

Vì sao ta viết hoài chưa xong một câu thơ

Mà Kôngchro đã chảy vào ta nguồn bất tận

Như cầu Yang Trung nối mía bắp đôi bờ

Thương những lần đi ngang nắng Chơglong

Chợt mát rượi dưới táng rừng Kơ Liếc

Tôi hẹn hò xa đến Buôn Đê…

Em có về Kôngchro cho tôi gởi đôi điều như thế

Để mai làm nhung nhớ lúc đi xa

XUÂN TRƯỜNG 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *