Phan Thanh Bình & tiếng chim thêu

VHSG- khi dịch chuyển tự do rơi vào thăm thẳm/ bất ngờ anh nghe được tiếng chim thêu/ tiếng đầu núi gọi đàn/ tiếng xa chừng ngái ngủ/ làm sao biết người nào anh sẽ không gặp lại

SẮC HOÀNG LAN

 

Vương triều mất đi

sắc hoàng lan còn lại

sắc hoàng lan không phai

 

cái đẹp không cần nhân danh ai

cái đẹp không cần nhân chứng

cái đẹp không biết nặc danh

 

trong cuộc vui xả thải lên đồng

bữa tiệc đã vào hồi khúc khuỷu

bữa tiệc không còn ai giải ngân

 

chẳng đình chỉ được cơn mưa

chẳng phán quyết tự mình

sắc hoàng lan lặng lẽ phơi bay.

 

Anh đi trên dấu rêu

dưới bóng già cổ tự

vẫn thấy em mỗi ngày

 

khó viết nổi câu thơ ứng dụng.

 

TIẾNG CHIM THÊU

 

Những cành cây mùa Đông trơ khấc

để làm gì?

để nghe rõ tiếng chim thêu.

 

Anh bắt đầu hoài nghi từ dạo ấy

lờ mờ nhận ra giữa ánh sáng và bóng tối

là bản cập nhật chưa phải cuối cùng giữa có và không

 

những người đàn ông hàng ngày trong công sở

họ cũng giống như anh

đang thực hiện kế hoạch của người khác, ước mơ của người khác

 

những người đàn bà bịt khẩu trang đi trên phố

họ cũng giống như em. Rất vội

lo toan dường như là bất tận

 

hôm qua, mọi người nói về siêu phẩm vừa xuất hiện

anh cảnh giác như một thói quen

tìm một thang đo mới

 

khi dịch chuyển tự do rơi vào thăm thẳm

bất ngờ anh nghe được tiếng chim thêu

tiếng đầu núi gọi đàn

tiếng xa chừng ngái ngủ

làm sao biết người nào anh sẽ không gặp lại

 

những loài chim thêu ngôn ngữ của mình lên vách thời gian

bây giờ anh chạm biết

tiếng chim thêu lưỡi cuốc của cha lên cây gạo đầu làng

bắt gặp mỗi mùa sang

tiếng chim thêu giọt mồ hôi mẹ vãi từ thúng sang nia

bồ gạo trong nhà luôn đầy một nửa

tiếng chim thêu chiếc khăn mỏ quạ của bà lên nấc lửa đèn dầu

ánh trăng qua làng bị rào bởi những ngọn tre

và tiếng phà khói thuốc lào của ông bám theo cột

kèo trong căn nhà quá cũ

mái ngói chưa cần thay [dù vài viên đã vỡ].

 

Mảnh như làn sương sớm bay lên từ mặt đất

tiếng chim thêu những gì mà cành cây trơ khấc?

còn anh tươi tốt trở lại.

 

BIỂN MỞ

 

Sóng vẫn luôn đến trễ

Em đợi

dễ chừng tan

 

gió câu vọng cổ vút lên ngàn

nắng bài chòi ấm sâu lòng đất

rung lắc cả thời ta chẳng trẻ

 

Anh một đời cụ thể nghĩa mây bay

Em suốt tím

gió mặn đầy loa hoa muống biển.

Nhà thơ Phan Thanh Bình

TRONG BÓNG MÌNH MƯA

 

1

Lúc lắc dưới hàng cây

Nhịp điệu tháng năm tận vuông như cứa

Những chiến bào xóa sạch hoàng hôn

 

2

Ngôi nhà

Ngôi nhà

Như phím đàn dưới bàn tay em gõ

Mùa thu vừa lướt dại qua đây

 

3

Em dành hẳn một ngày không anh

Chăm sóc những chậu cây bằng nghi thức người đàn bà có chồng

(thỉnh thoảng anh vẫn gạt tàn thuốc lá vào đấy)

 

4

Danh hiệu

Danh hiệu

Bậc khai quốc từng nhận

Tấm huân chương ở tù

 

5

Dội về anh cơn mưa ngày cũ

Bình tâm mà xét lại

Mây trong bóng mình mưa.

 

CĂN NHÀ ĐỖ QUYÊN

1

Những chìa khóa được đánh số thứ tự

những căn nhà đặt trên đồi ngẫu hứng

những bông hoa thức muộn và ngủ muộn

ở đây, không có buổi chiều

 

trong căn nhà Đỗ Quyên

bên lò sưởi không còn củi dự trữ

anh sẽ làm ấm em đêm nay bằng câu thơ sau cả hành trình dài

mùi khen khét từ ngực anh ngàn ngạt

và hương rừng sẽ sẽ mùa thu

 

mong muốn ơi!

mong muốn đến bây giờ

mong muốn thành ngôi sao ở bậc tự do thứ nhất

nằm ngả mình trên lũng thông xanh.

 

2

Em nói nhiều hơn anh về những lúc mình xa

những quả nâu trám vào nỗi nhớ

những ngày xưa dịu dàng trốn sau cánh cửa

những ban đầu chẳng nỡ gọi thành tên

 

sông đã cạn một lần

nước đã lại dềnh lên

mùa thiếu nữ đặt trăng bên ngực trái

ngày con gái đặt môi bên ngực phải

vời vợi gần đã thấp thoáng xa xa.

 

3

Chim họa mi!

hãy hót lại bài ca da vàng

anh sẽ đưa em đi gặp Trịnh

và trở về trước lúc đèn đường tự tắt giữa đêm khuya

 

khi cao văn cất tiếng nói thánh thần

thì mặt đất là tháng năm đáng sợ

 

có một thời đôi mắt được sơn xanh

khung cửa cũng sơn xanh

bầu trời cũng sơn xanh.

 

Có một thời ta đọc thơ mà chẳng rõ mặt người.

PHAN THANH BÌNH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *