Tản văn Hà Tùng Sơn: Ăn lấy thảo

VHSG- Trong nhà, tôi được vợ giao phụ trách việc mua gạo ăn hàng tháng. Chẳng phải là công việc to tát gì mà chỉ vì cái sạp gạo nó nằm ngay đầu chợ Sơn Kỳ trên con đường tôi đi làm về hàng ngày. Khoảng 1 tháng 1 lần thấy tôi đi làm bà xã dặn với theo: Hôm nay ông mua gạo nhé. Thế là chiều về tôi ghé mua 10 kí gạo cộng thêm 2 kí nếp. Cứ thế đã diễn ra nhiều năm nay.

Nhà giáo Hà Tùng Sơn

Trước thì tôi mua thứ gạo lài sữa thơm dẻo ngọt, nay thì chuyển sang ăn ST25.

Người ta hay nói câu cửa miệng khổ quen nhưng tôi ngẫm ra phải nói sướng quen mới đúng. Khổ dù cho cả đời nhưng chỉ cần bạn được hưởng cái sự sướng một thời gian ngắn là sẽ quên cái khổ ngay.

Trước ăn gạo lài sữa tưởng là đã ngon lắm vì nó thơm dẻo ngọt thật. Nhưng từ khi chuyển sang ăn ST25 thì nhà tôi quên bẵng mất lài sữa và đâm nghiện ST25 luôn. Ăn ST25 nó không chỉ là thứ gạo sạch nhất VN ngon nhất thế giới mà khi ăn bạn sẽ nhận ra mỗi hạt cơm nó cứ đậm đà thơm dẻo như tan biến ở trong miệng. Ăn cơm ST25 chỉ cần chan với nước mắm Tam Quan bạn cũng đánh bay mỗi bữa ít nhất 2 chén. Bạn nào chưa ăn ST25 có thể xem là 1 sự thiệt thòi. Cái sự ngon của nó chỉ ai ăn mới biết cũng giống như cái đẹp và tiện ích của bộ đồ hàng hiệu ai mặc mới biết.

Chủ sạp gạo lớn này là một anh chàng dân miền Tây khoảng 30 tuổi, rất vui vẻ nhưng ít nói. Mỗi tháng dù tôi chỉ ghé mua 1 lần nhưng chú cháu quen nhau đến mức chỉ cần thấy tôi dừng xe trước sạp là chú tự tay đưa cho tôi bì 10 kí đủ ăn cả tháng, cân thêm 2 kí nếp để thỉnh thoảng nấu xôi sáng.

Túi quà ăn lấy thảo của người chủ sạp gạo gửi tôi

Cái hay và cảm động là cứ vào dịp áp Tết mỗi năm (như hôm nay, 25 tháng chạp), sau khi lấy cho tôi 1 bao ST25 với 2 kí nếp, chú bán gạo chẳng biết tên gì dù quen nhau cả mấy năm nay xách ra treo lên xe cho tôi 1 túi quà trong có một kí đường trắng và hai lít dầu ăn Tường An với câu nói nhỏ nhỏ như người có lỗi: Gửi chú ăn lấy thảo.

Bà xã tôi cũng thế. Cả năm bả đi chợ Sơn Kỳ chỉ mua trứng ở một hàng. Và cũng vào dịp cuối năm, chị bán trứng lại gói thêm chục trứng gà ta dúi vô tay: Dạ, gửi cô ăn lấy thảo.

Tôi dân văn nhưng thú thực phải vô sống ở Sài Gòn hơn chục năm nay tôi mới chú ý đến cụm từ “ăn lấy thảo” và được hưởng lộc của nó.

Một câu nói vừa khiêm nhường, vừa giản dị. Cứ như một lời mời chân thành đến mức ta không thể chối từ.

“Ăn lấy thảo” có nghĩa là: Của được đem tặng, biếu, mời, cho không có nhiều, không có chi cao sang. Chỉ là chút quà nhỏ không đáng gì so với người được cho tặng. Nhưng mà xuất phát từ tấm lòng của mình muốn chia sẻ, muốn mời mọc, muốn có tình cảm qua lại thân thiện gắn kết, cái mình trao là tấm lòng thơm thảo của mình thôi. Nên câu mời rất chi là khiêm cung: Gửi chú ăn lấy thảo; Mời cô, bác dùng lấy thảo…

Buôn bán như thế khách nào nỡ rời xa.

HÀ TÙNG SƠN

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.