Thơ 1-2-3 Bùi Thanh Hà: Em nhớ một mùa thương nhớ đã đi qua…

Sông Thương thương lắm đôi bờ gió// Làng cũ lùi xa. Nắng thị thành/ Cánh cò đi vắng. Bờ tre rỗng…// Triền đê nhớ cải ngồng, đàn sáo mỏ ngà cưỡi lưng trâu mộng/ Mẹ ngóng anh về lối cỏ mờ xa/ Em nhớ một mùa thương nhớ đã đi qua…

Nhà thơ Bùi Thanh Hà ở Hà Nội

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ.

Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Gió xuân nắng xuân hỏi sao đi đâu mà vội vã

 

Em kịp về một thoáng Tết quê hương

Lòng kịp ấm bên mẹ hiền sau mùa đông buốt giá.

 

Thời gian bước những nhịp chân hối hả

Đào ửng môi hoa, mai hé nắng vàng

Mặt trời cười gọi gió ấm xuân sang…

 

Sông Thương thương lắm đôi bờ gió

 

Làng cũ lùi xa. Nắng thị thành

Cánh cò đi vắng. Bờ tre rỗng…

 

Triền đê nhớ cải ngồng, đàn sáo mỏ ngà cưỡi lưng trâu mộng

Mẹ ngóng anh về lối cỏ mờ xa

Em nhớ một mùa thương nhớ đã đi qua…

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

Nhớ ngọn đồi cỏ hát, dòng sông lóng lánh mắt cười

 

Đỉnh núi lặng lẽ ngồi ngắm cánh đồng chạy xa tít tắp

Những mái tranh nghèo nép chân núi xanh tươi…

 

Đàn châu chấu, cào cào rào rào vỗ nhịp

Chiền chiện reo ca, thông hát lưng trời

Sông núi quê hương muôn đời máu thịt. Đẹp mãi sắc xuân vui!

 

Bước chân mẹ chậm hơn khi tiễn con ra ngõ

 

Bàn tay mẹ vụng về khi bóc bánh con ăn

Con gọi thật to sao mẹ không giật mình quay lại?

 

Mỗi xuân qua mang tuổi mẹ đi rồi

Con vẫn thấy nhịp chân đi thổn thức

Mắt mẹ nhìn thấu suốt tháng năm trôi…

 

Đào bừng nở trong ngôi nhà của mẹ

 

Hương trầm thơm quấn quýt bóng cha già

Bông hoa cũ cười nắng xuân ấm áp…

 

Những bước chân trở về. Vui mái đầu tóc bạc

Mẹ nhận lì xì mừng tuổi lại cháu con

Chợt thấy cả trời thơ ấu véo von…

 

Mùng 2 Tết Giáp Thìn – 11.2.2024

BÙI THANH HÀ

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *