Thơ 1-2-3 Cao Thanh Mai: Sao kiếp quỳnh chỉ nở lúc về đêm!

Một lần thức ngắm hoa quỳnh nở// Chao ôi! Quỳnh đẹp đến bất ngờ/ Em trắng muốt tinh khôi và quyến rũ// Ta đắm say em e ấp dịu dàng cười/ Hương thoang thoảng khiến bao người tiếc nuối/ Sao kiếp quỳnh chỉ nở lúc về đêm!

Nhà thơ Cao Thanh Mai ở Cần Thơ

Cao Thanh MaiThơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ.

Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Một lần thức ngắm hoa quỳnh nở

 

Chao ôi! Quỳnh đẹp đến bất ngờ

Em trắng muốt tinh khôi và quyến rũ

 

Ta đắm say em e ấp dịu dàng cười

Hương thoang thoảng khiến bao người tiếc nuối

Sao kiếp quỳnh chỉ nở lúc về đêm!

 

Dưới mái hiên của má

 

Cái gì của ta có muôn ngàn cách giữ

Không phải của mình con nhớ chỉ một chữ buông

 

Đừng tham đừng tiếc cũng đừng buồn

Giữa được mất ta chọn nên biết sống

Buông một lần hạnh phúc vạn lần hơn!

 

Học một chữ buông sao khó quá

 

Sợi chỉ đang thêu lỡ rối còn gỡ được

Nghĩa tình đã đoạn có buông luôn

 

Cái trứng cầm tay buông xuống sao nguyên vẹn

Cả đời học mãi vẫn chưa xong

Như cái ngó sen dẫu đứt cũng không chịu chia lìa

Lẽ sống quân tử

 

Sao trúc ngả nghiêng theo chiều gió

Uốn vặn mình mềm dẻo trước cuồng phong

 

Thiếu lập trường, sao đứng thẳng hiên ngang

Ai chê trúc sống chẳng đàng hoàng

Bởi rỗng ruột biết buông mà sống tốt!

 

Anh luôn là con đường nhiều ngã rẽ

 

Thoả ước mơ những bước chân hoang

Đi dọc về ngang lối tắt lạc địa đàng

 

Em – dòng thời gian trôi đi mãi mãi

Không ngược chiều không chậm lại chờ ai

Giữa hối hả em chọn cho mình lặng lẽ!

 

Đừng xem thường hạt cát vô tri

 

Biết mình phận cát nhỏ nhoi

Em nép dưới sân chơi tĩnh tại

 

Mặc ai dày vò mặc ai tung ném

Chỉ một lần bất cẩn thôi

Để em lọt mắt xanh mới thấy giá trị của cát vàng!

 

Ta ở đâu

 

Thịt con chim không biết hót

Vì vô dụng

 

Không đốn cây gỗ xấu về xài

Một vô dụng, giết. Một vô dụng bỏ qua

Biết để mà lựa chọn!

 

CAO THANH MAI

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *