Thơ 1-2-3 của Võ Văn Trường: Bến nông sâu, người có nhớ người…

VHSG- Cuộc sống có ý nghĩa vì luôn mang lại cho chúng ta nhiều vẻ đẹp bất ngờ thú vị. Những bài thơ 1-2-3 của Võ Văn Trường từ Quảng Nam mang vẻ đẹp ấy với những thi ảnh gần gũi xúc động, sâu lắng đớn đau, giản dị day dứt. Một hồn thơ chân quê tỏa sáng trong “trang phục” thơ hiện đại như “Từng sợi tóc đen trói khoảng trời xanh biếc” và “Bến nông sâu, người có nhớ người…”

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Nhà thơ, nhà giáo Võ Văn Trường

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm của tác giả muốn biểu hiện.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng. Đồng thời, trên cơ sở toàn bộ thơ 1-2-3 đăng trên VHSG cả năm sẽ tuyển chọn mỗi tác giả 5 bài vào chung khảo để cuối năm bầu chọn ít nhất là 5 tác giả trao Giải thưởng “Thơ hay 1-2-3”, xuất bản sách. Hội đồng chung khảo gồm các cây bút có kinh nghiệm và uy tín. Giá trị tặng thưởng và giải thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

VHSG mong tiếp tục đón nhận các chùm thơ mới của bạn thơ trên tinh thần “Sáng tạo & Nhân văn”!

 

Doi đất nhỏ, xanh vào nỗi nhớ

 

Ngày tin cha, đò gối bờ, rã ván

Cát bỏng ngực đêm, tang chế cánh buồm

 

Tiếng dao cứa, nụ mầm cuối bãi

Mùa bấc sương rơi trên gấp áo sờn

Thương cây lúa nuôi con… ngậm sữa

 

Ba đi rồi căn nhà xưa còn lùm tre ngõ đá

 

Mẹ, chị, cánh đồng chiều ngả về phía cơn dông

Ngả về phía những giấc mơ con trẻ

 

Mẹ ốm, chị đau, chiếc đòn gánh ngả lưng vào vách

Ngả cả vào những khóm bèo trôi

Mười hai bến nông sâu, phiên chợ vãn rồi!

 

Mùa trăng non ai thắt ngực mình

 

Người con gái lưng ong

Đá sắc cắt chân… ngày em thiếu phụ

 

Thời gian khát, bàn tay, từng sợi tóc nhàu, quên nhớ

Đêm nồng, mưa trên hàng cây so đũa

Rớt vào nỗi buồn thầm kín. Con, chồng, người ấy xa xôi…

Ngày dông bão, bên ngoài ô cửa sổ và em

 

Còn anh, bữa cơm, thành phố không đèn

Dự cảm bên ngoài. Hàng cây gãy đổ

 

Có tiếng vỗ cánh của loài ong tìm mật

Tìm từng chiều mưa sũng ướt mùi hương. Trăng xưa hò hẹn

Chứng tích, rong rêu… một cuộc tình đầu.

 

Bàn tay lỗi lầm xõa nhớ vào đêm

 

Ngày trai khép. Hẹn xưa. Sân ga thành tan tiễn

Bến nông sâu, người có nhớ người…

 

Cầm ngọn tóc vu quy, thành ngày xưa lăn lắc

Thành cơn mưa dài, thành hồi chuông đổ

Tình ơi… sóng gió ba đào

 

Còn điếu thuốc mối mai, xin người về lại

 

Gom ít nắng chiều bảng lãng suối thề em

Từng sợi tóc đen trói khoảng trời xanh biếc

 

Trói cả eo thon, lời thề vụng dại

Hoa quế thơm hơn giấc mơ buồn

Giữa khoắt khuya, cánh rừng thay áo.

 

Quảng Nam, 25.5.2020

VÕ VĂN TRƯỜNG

____________________________

ĐƠN VỊ TÀI TRỢ:

Công ty TNHH Luật Thành Văn

Địa chỉ: 371/16 Hai Bà Trưng, P8, Q3, TP.HCM

Điện thoại: (028) 22293179

Hotline: 0916. 631. 348 (Mrs. Nguyễn Lệ)

https://pmpharco.com/
https://pmpharco.com/

 

 

 

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *