Thơ 1-2-3 Đinh Minh Thành: Luân lý cương thường có khi đúng thành sai

Cái đúng cái sai diễn ra giữa cuộc đời// Không thể tự mình cắt nghĩa được/ Luân lý cương thường có khi đúng thành sai// Đúng thời điểm này về sau có thể khác/ Và kể cả đạo đức cũng vậy/ Không thể nào chính xác đến mi li.

Nhà thơ Đinh Minh Thành ở Quảng Bình

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Khi ta còn bé cứ mong mình lớn dậy

 

Lời bài hát sao nghe đúng thế

Cuộc đời vốn dĩ giản đơn

 

Ta một mực biến nó trở nên phức tạp

Rồi khóc rồi rên

Rồi muốn mình bé lại.

 

Hạnh phúc có thể thấy từ niềm vui bé nhỏ

 

Tiếng cười còn vang đâu đây

Chơi cù đánh đáo nhảy dây

 

Tận hưởng một ngọn gió ban trưa nơi bãi biển

Ngắm hoàng hôn xuống núi

Đôi khi một mình nhâm nhi cốc cà phê tắm ánh bình minh.

 

Hạnh phúc là không bận suy nghĩ

 

Chạy bộ trên cánh đồng lúa mùa xuân

Én liệng từng đàn ríu ran

 

Có khi chỉ đơn giản lười biếng nằm một chỗ trong chăn ấm

Đọc cuốn sách hay

Mỉm cười tự tại.

 

Khi ta bé những gì chơi được cứ chơi

 

Chạy nhảy trốn từng bịt mắt bắt dê

Chơi ô ăn quan cũng đủ lòng vui vẻ

 

Những món đồ được làm từ cây cỏ

Phóng khoáng tự nhiên

Chẳng phải đắt tiền càng rẻ càng vui.

 

Thật trớ trêu khi ta lớn lên

 

Sở hữu những công cụ hiện đại như iPhone, iPad

Thừa biết trò yêu đương người lớn

 

Ta thấy một sự thật rằng

Trò chơi người lớn

Chẳng mấy hạnh phúc hơn.

Gióng. Tranh của danh họa Nguyễn Tư Nghiêm

Có bao giờ bạn mơ ước quay ngược thời gian

 

Về thời chăn trâu trải nghiệm tuổi thơ

Thưởng thức niềm hạnh phúc ngày cũ.

 

Cảm giác thế giới này đã đổi thay nhiều thứ

Không còn những gì ta biết khi xưa

Thật khó tạo ra hạnh phúc từ những điều nhỏ nhặt.

 

Thực sự có phải thế giới thay đổi

 

Khi con tim trí óc đổi thay

Tham lam vô chừng quên hết những niềm vui bé nhỏ

 

Cánh phượng tuổi thơ khi hè sang rực đỏ

Màu mắt hồ thu chẳng  làm dịu tim ta

Tình người không tồn tại nữa chăng(?!)

 

Người lữ khách mang gì theo

 

Nặng hay nhẹ cũng qua cõi tạm

Hiểu được điều này thì đã muộn

 

Trần gian là chốn tạm nương

Người lữ khách ngụ chốn bồng lai tiên cảnh niết bàn

Đời là quán trọ bên đường mà thôi.

 

Chân lý giản đơn về cuộc sống

 

Lúng túng khi cắt nghĩa vì sao ta sống

Từ đâu sinh ra ta, ta sống để làm gì

 

Kết quả của tình yêu hay đớn hèn dối trá

Dù là ai hay dù từ đâu tới

Đang sống vì ta là một con người.

 

Cái đúng cái sai diễn ra giữa cuộc đời

 

Không thể tự mình cắt nghĩa được

Luân lý cương thường có khi đúng thành sai

 

Đúng thời điểm này về sau có thể khác

Và kể cả đạo đức cũng vậy

Không thể nào chính xác đến mi li.

 

ĐINH MINH THÀNH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *