Thơ 1-2-3 Đỗ Thu Hằng: Tự mình làm nắng bình minh

VHSG- “Tri thức có thể tăng theo tuổi tác/ Nhân cách không lớn theo đời người”. Hiểu được qui luật cuộc đời cũng là cách để con người chọn cho mình con đường, lối sống nhẹ nhàng vô ưu: “Tự mình làm nắng bình minh/ Tự mình xua tan vô minh tăm tối/ Nỗi buồn cũng nên chọn rực rỡ như những cánh hoa tươi”.

Nhà thơ Đỗ Thu Hằng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Ngập lụt thông tin

 

Tri thức có thể tăng theo tuổi tác

Nhân cách không lớn theo đời người.

 

Rập bẫy giăng đầy

Tiếng cười miệng lưỡi

Đôi khi là vũ khí sát thương.

 

Bất như ý là điều tự nhiên

 

Kì vọng nhiều chỉ tự gây khổ hạnh

Đừng mong ai là nắng

 

Tự mình làm nắng bình minh

Tự mình xua tan vô minh tăm tối

Nỗi buồn cũng nên chọn rực rỡ như những cánh hoa tươi.

– Nụ hôn có phải là tình yêu?

 

– Đúng rồi con

Như mẹ hôn con mỗi ngày.

 

Tình yêu của tình yêu

Trưởng thành rồi sẽ hiểu

Là vỉa vàng dưới muôn trùng sỏi đá cát buồn tênh.

 

Ném vui buồn vào xó xỉnh thời gian

 

Để bình yên bên bé thơ say ngủ

Mẹ đưa nôi tuổi thơ con bằng lời lục bát ngọt ngào.

 

À ơi…

À ơi bé ngủ bên tôi

Mà mơ màng ngỡ một chồi hoa xinh.

 

Em là giấc mơ xuân

 

Tuổi đôi mươi mát rượi

Cánh buồm xa căng nỗi nhớ lên trời

 

Nụ cười sáng ngời

Thắp màn đêm tâm hồn mệt mỏi

Vì cớ gì tặng ta một giấc mơ rất trẻ?

 

ĐỖ THU HẰNG (HÀ NỘI)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *