Thơ 1-2-3 Hồ Xuân Đà: Sự phản bội giết chết niềm tin còn sót lại

Rừng cây im vắng tiếng chim ca// Chỉ có côn trùng da diết tìm hương đưa/ Vắng giọng nói, vắng tiếng cười khúc khích// Căn nhà vắng hơi người lạnh toát những mùa đông/ Tâm hồn tôi rơi rụng rớt bên đường / Sự phản bội giết chết niềm tin còn sót lại!

Nhà thơ Hồ Xuân Đà

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Trong giấc mộng đêm qua có một ước mơ ra đời

 

Người thiếu phụ chong đèn thức đợi

Bốn bức tường lạnh toát vắng xa

 

Con đường nhỏ ít người qua lại

Kẻ lạnh lùng, kẻ riêng tư bao khắc khoải đợi chờ

Mong một ngày mai nắng ấm xua tan bao hờn dỗi

 

Rừng cây im vắng tiếng chim ca

 

Chỉ có côn trùng da diết tìm hương đưa

Vắng giọng nói, vắng tiếng cười khúc khích

 

Căn nhà vắng hơi người lạnh toát những mùa đông

Tâm hồn tôi rơi rụng rớt bên đường

Sự phản bội giết chết niềm tin còn sót lại!

Tranh của họa sĩ Nguyễn Anh Đào

Những đứa trẻ chọn game để vui chơi

 

Những đứa già tìm vui trong men rượu

Bà mẹ ngồi đợi con, tha thiết nguyện cầu

 

Con đường dài, chắc là nhiều suy tư

Những mộng ảo lắc lư theo khao khát

Các con à, nghe mẹ hãm mình lại xanh mơn

 

Bàn tay đi tìm lấy bàn tay

 

Đó là cách đi tìm hơi ấm

Người con gái nắm lấy bàn tay mẹ

 

Người con trai ngã trên bờ vai cha

Những con trai con gái mệt phờ với ngày mai

Bằng cấp thi cử, bao việc cho bằng người

 

Mái nhà ở quê có người mẹ trẻ

 

Những đứa con đi đâu, chỉ cần có mẹ

Sáng sớm, tiết trời sao lành lạnh

 

Những đứa con hắt hơi, dị ứng, chắc là thời tiết

Vẫn không sao, điều thiệt thà biết mấy

Chỉ cần mẹ thôi, trái gió có là gì…

 

Những buổi chợ người mua kẻ bán

 

Nhộn nhịp thật vui cách người ta đếm tiền

Niềm vui nhất khi người ta có tiền

 

Rồi bỗng một ngày người ta đau

Tất cả chỉ vì tiền

Phương tiện sống thôi mà, sao nó dẫn mình xa…

 

HỒ XUÂN ĐÀ

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.