Thơ 1-2-3 Hoàng Hải Phương: Đất nước xáo xào một thời quá nhiều vua

Thành Quy Nhơn bị vây ráp phập phồng lo// Vét trai tráng Thuận Quảng sung lính/ Ngơ ngác khăn tang ai oán dậy đất trời// Anh khóc than em ngưng chiến cuộc/ Ôm nhau nước mắt chan hoà/ Đất nước xáo xào một thời quá nhiều vua

Nhà thơ Hoàng Hải Phương

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Thành Quy Nhơn bị vây ráp phập phồng lo

 

Vét trai tráng Thuận Quảng sung lính

Ngơ ngác khăn tang ai oán dậy đất trời

 

Anh khóc than em ngưng chiến cuộc

Ôm nhau nước mắt chan hoà

Đất nước xáo xào một thời quá nhiều vua

 

Hơn hai mươi năm đợi chờ dằng dặc

 

Kẻ thuỷ chung người lỡ bước thẹn cười

Bớt cay độc về chung nhà nương tựa

 

Thống nhất lòng người đi trước từ gia đình

Bao phụ nữ chịu nhiều thua thiệt

Loan toả yêu thương cứu rỗi tâm mình

Tranh của Nguyễn Văn Thọ

Những người xuất sắc ra đi trong chiến tranh

 

Người còn lại ám ảnh may mắn hoặc là hèn nhát

Chỉ có kẻ tồi mới hí hửng cầu vinh

 

Những vành khăn xô xả tang lặng lẽ

Những đứa con mồ côi cha rắn rỏi lớn lên

Khoảng trống trong đời được lấp nền tăng

 

Sông Gianh hơm trăm năm chia cắt

 

Chinh chiến buộc trai tráng ra trận phơi mình

Quá một đời người tuyệt vọng khóc than

 

Vệt rạn đau nhức da thịt mẹ Việt Nam

Nước xanh trong cuốn trôi bao tội lỗi

Vẫn xát lòng người tham vọng xả đao

 

Cố chia bằng sông lòng người lại nối

 

Bến Hải bôi mặt hằm hè

Cột cờ bị đánh hội đồng sừng sững

 

Da còn non ruộng đồng lệch miệng

Muốn thốt một câu chớp mắt cúi đầu

Anh em ngượng ngịu nhớ thời lỡ hung hăng

 

7.2021

HOÀNG HẢI PHƯƠNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.