Thơ 1-2-3 Hoàng Trọng Bường: Nhớ lại ngày xưa tết quê nghèo

Không đèn, không nến, không hương khói// Chỉ biết hôm nay tết đã về/ Nhớ lại ngày xưa tết quê nghèo// Trước nhà ba cắm một cây nêu/ Cây nêu ba cột tràng pháo đỏ/ Xua đuổi tà ma với cái nghèo.

Tác giả Hoàng Trọng Bường ở Mỹ

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Mỗi lần tết đến gọi xuân sang

 

Em nhặt giùm anh cánh mai vàng

Ép vội trong trang tình thơ ấy

 

Ướp tình hoa gửi gió mênh mang

Dallas dù cho tết có về

Nhưng mà không hoa quả sum suê.

 

Không đèn, không nến, không hương khói

 

Chỉ biết hôm nay tết đã về

Nhớ lại ngày xưa tết quê nghèo

 

Trước nhà ba cắm một cây nêu

Cây nêu ba cột tràng pháo đỏ

Xua đuổi tà ma với cái nghèo.

Tết về mặc áo mới đem khoe

 

Khoe bạn, bà con, khoe xóm làng

Bao đỏ lì xì ba mẹ tặng

 

Anh đem đi đặt cá, cua, gà

Mồng hai đi thăm viếng bà con

Mùi vị bánh mứt vẫn cứ còn.

 

Lảng vảng đâu đây ba ngày tết

 

Hương tình, tết đến vị thơm ngon

Mồng ba đưa ông bà lên đường

 

Rồi hẹn cùng nhau buổi cúng dường

Mỗi năm nhớ ơn người đã khuất

Bàn thơ nghi ngút mẹ dâng hương.

 

Đã mấy năm rồi mẹ với ba

 

Dẫn nhau đi đến chốn trời xa

Chúng con ở lại buồn xuân lẻ

 

Và đã tách riêng dưới mái nhà

Hằng năm cứ mỗi độ xuân về

Anh nghe trong lòng chút tái tê.

 

HOÀNG TRỌNG BƯỜNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *