Thơ 1-2-3 Huỳnh Thanh Liêm: Có khoảnh khắc đôi mắt thay lời hấp hối

VHSG- “Mây giăng trăng trôi dòng xa khơi/ Bên sông trăng miên man u hoài”. Từ nỗi buồn man mác mơ hồ “Hoang vu cơn mê còn điêu linh” đến nỗi buồn quặn thắt thực tại đớn đau “Có khoảnh khắc đôi mắt thay lời hấp hối”, thơ Huỳnh Thanh Liêm chất chứa nhiều cung bậc ai oán phận người “Bất giác cay cay, bất giác nhói lòng!”…

Nhà thơ Huỳnh Thanh Liêm

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Cong cong treo cao vàng chân mây

 

Mây giăng trăng trôi dòng xa khơi

Bên sông trăng miên man u hoài

 

Phong trần phiêu linh qua dòng đời

Hoang vu cơn mê còn điêu linh

Hao gầy đêm chênh vênh. Chơi vơi ngày chưa lên!

 

Côi cút đâu, mà đành lạc lõng

 

Dấn thân còn trải mấy đau lòng?

Sách thơ bụi phủ lên dày, mỏng

 

Khách thơ lầm lũi lẽ tang bồng

Còn say trong máu, nương đồng vọng,

Dựa cốt hồn, chọn xứng nghĩa tồn vong!

Quê hương, đâu cứ phải tuyệt vời

 

Là ký ức một thời, tuổi thơ đủ đầy, khó nhọc

Là mẹ cha, bạn bè, trường học. Những vui buồn thật nhất

 

Là thương, là nhớ cái nơi níu chân người đi, ở

Nơi hiếu nghĩa dùng dằng, trăn trở: sinh thành ở đó, còn không?

Bất giác cay cay, bất giác nhói lòng!

 

Có khoảnh khắc đôi mắt thay lời hấp hối

 

Bởi kiệt cùng và ống thở không cho người ta được nói

Máu mủ ruột rà hiểu thấu điều thiết tha nhắn gửi

 

Vậy mà không thốt nổi ra lời… hứa. Tột cùng rưng rưng

Chúa ơi, đã đành là phần số

Hãy rũ lòng, lời sau cuối của lâm chung!

 

Chạy là lội là bơi, là đi bằng chân kẻ khác!

 

Là ghe thuyền mủng mảng trong dòng nước bạc

Là đổi chác bán mua trong cái gọi là công tác

 

Một bên chạy trốn, một bên kiếm tìm

Rồi còn chạy ngược chạy xuôi

Còn chạy cố tình làm mệt vì ham sống và sợ chết!

 

HUỲNH THANH LIÊM (KHÁNH HÒA)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *