Thơ 1-2-3 Lê Hải Kỳ: Đừng mơ bến đỗ vĩnh hằng

Những con thuyền lênh đênh mộng tưởng// Đừng mơ bến đỗ vĩnh hằng/ Chốn dừng chân khác nào nghĩa địa// Sứ mệnh của thuyền là cưỡi song/ Suốt đời ăn gió nằm sương/ Người thuỷ thủ không sống được ở đất liền.

Nhà thơ trẻ Lê Hải Kỳ ở Đà Nẵng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Vấp phải làn khói bếp mùa thu cũ

 

Xước xác một ánh nhìn âm u

Vũ điệu của lửa nguội lạnh tự bao giờ

 

Sống mũi lấm tro nụ cười của mẹ

Gần nửa đời người chân trời góc bể

Con ngỡ mình là vệt khói chiều quê.

 

Mảnh trăng cong đâm toạc hồn trinh nữ

 

Nổi trôi một kiếp hồng nhan

Biển đêm loã thể dát vàng

 

Ta thèm một tiếng người nơi đọt sóng

Mỏi mắt kéo mộng vào bờ

Em mơ mình goá bụa nhịp thời gian.

Tranh của họa sĩ Tú Ngọc

Những con thuyền lênh đênh mộng tưởng

 

Đừng mơ bến đỗ vĩnh hằng

Chốn dừng chân khác nào nghĩa địa

 

Sứ mệnh của thuyền là cưỡi sóng

Suốt đời ăn gió nằm sương

Người thuỷ thủ không sống được ở đất liền.

 

Con mèo hoang ngủ vùi tro lạnh

 

Than củi cành non hoá thạch nhựa sống

Vương vãi dấu chân tiều phu tiền kiếp

 

Vọng tiếng người trong gió núi oang oang

Xanh nối xanh hung hăng lan rộng bạt ngàn

Linh hồn của lửa mồ côi chẳng còn nơi nương náu.

 

Mùa định vị trong tôi từng nhịp đập

 

Ngày và đêm mải miết đuổi bắt nhau

Đường đến trái tim thủng sâu đáy mắt

 

Em đi đâu?

Em về đâu?

Xuân hạ thu đông bầm ngực thở dốc.

 

LÊ HẢI KỲ

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.