Thơ 1-2-3 Lê Kiều Hưng: Cái rét đầu mùa khiến nỗi nhớ đầy vơi

Những ngày tan tầm không vội vã// Phố khuyết nụ cười vắng hoe/ Lòng đường thưa thớt tiếng còi xe…// Vạt nắng chiều đông chia vàng hai nửa/ Cái rét đầu mùa khiến nỗi nhớ đầy vơi/ Thương lắm, Hà Nội ơi!

Nhà thơ Lê Kiều Hưng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Tối nay mùa đông xuống phố

 

Thấy người ta tay trong tay

Từng ngọn đèn vàng khuya lắt lay

 

Gió mênh mang những lời sám hối

Nghe run điếu thuốc môi trầm

Đông gối đầu trên gác phố lặng câm…

 

Bỗng dưng mộng thấy tàn phai

 

Trở về cùng bao hẹn thề ngái ngủ

Những dối gian, thật thà bỏ quên bên thềm hoa cũ

 

Nước mắt hoài nghi ướt mèm nông nổi

Người đi bỏ lửng cuộc yêu

Hoàng hôn ngồi lại vá giấc mơ chiều…

Hồ Gươm – Hà Nội. Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

Chiều Tà Mung* lúa dệt thảm vàng non

 

Em gái gùi mây lên núi

Vai địu nụ cười sáng bừng bóng tối

 

Bầy chim lao xao vút cao tiếng hót

Lửa hồng reo ngọt ché rượu êm

Mùa tràn ngực anh và thơm mắt môi em…

_______

* Tà Mung: Tên một địa danh vùng cao thuộc Than Uyên – Lai Châu.

 

Những ngày tan tầm không vội vã

 

Phố khuyết nụ cười vắng hoe

Lòng đường thưa thớt tiếng còi xe…

 

Vạt nắng chiều đông chia vàng hai nửa

Cái rét đầu mùa khiến nỗi nhớ đầy vơi

Thương lắm, Hà Nội ơi!

 

Khi cuộc đời là cõi tạm

 

Thời gian lăn qua kẽ tay

Trăm năm cát bụi vụt bay…

 

Sang hèn, sướng khổ, buồn vui rồi cũng hết

Chỉ còn những yêu thương ở lại bên đời

Ta trao đi và đón nhận nụ cười!

 

LÊ KIỀU HƯNG (HÀ NỘI)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *