Thơ 1-2-3 Lê Kim Phượng: Khi chính ta là tài sản vô giá của mình

Những khung cửa trổ câm lặng vào thành phố buồn/ Thinh không rỗng toang sao nhiều cảm rung ngạt thở?// Thiết bị công nghệ phả vào tâm trí dòng kết nối im lìm/ Kích hoạt khẩu trang, nụ cười bị bỏ quên quạnh quẽ quả tim/ Không ai dám khâm liệm hôm qua bằng nghi lễ lãng quên!

Nhà thơ Lê Kim Phượng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Bình an như nước xa khó dập tắt lửa gần

 

Phố vắng tanh tạc dấu hỏi bùng nhùng cơn trầm cảm

Thèm nhớ bàn chân, vỉa hè mơ tưởng dòng tạp âm xuôi ngược

 

Vô vàn xáo trộn nhào nặn ta thành kẻ rối loạn cảm xúc

Người mang bọc khôn  đi qua nỗi buồn trải khắp nhân sinh

Hôm nay, được Covid-19 cấp chứng chỉ “rùng mình”!

 

Khi chính ta là tài sản vô giá của mình

 

Những khung cửa trổ câm lặng vào thành phố buồn

Thinh không rỗng toang sao nhiều cảm rung ngạt thở?

 

Thiết bị công nghệ phả vào tâm trí dòng kết nối im lìm

Kích hoạt khẩu trang, nụ cười bị bỏ quên quạnh quẽ quả tim

Không ai dám khâm liệm hôm qua bằng nghi lễ lãng quên!

Ừ đâu đó giữa mơ hồ đơn chiếc

 

Chiếc ghế đợi mùa thu sà xuống khẽ khàng

Vẽ dáng cầu vồng cho những vệt bay

 

Run rẩy bàn tay vuốt ve mạch nguồn đa cảm

Đan vào không gian xao xuyến khúc tạ từ

Hai chiếc lá tìm được nhau đón một vòng ru…

 

Để ta tìm thấy an nhiên

 

Ngày xưa em nói: “Em yêu anh như yêu nỗi buồn”

Ta khoe bộ sưu tập niềm vui, trưng bày ngờ nghi nặng trĩu

 

Bạc tóc phong sương  mới vỡ òa bấu víu

Người đàn bà không bao giờ cũ

Khi dám băng qua những thất bại của mình

 

Ai sẽ dạy con chiến thắng nỗi sợ hãi?

 

Cuộc sống thường trực ban hành quá nhiều nỗi sợ

Thêm sự hoang mang đồng hành do trí tưởng sinh ra

 

Cái chết bất thường không chỉ đến từ tương lai hay đại dịch

Mà bản năng hoảng sợ mù lòa đã biến thành xiềng xích

Cột trói những điều tuyệt vời  hiện hữu quanh ta.

 

LÊ KIM PHƯỢNG (HÀ NỘI)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *